XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341986

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.

ngày mai phải đi báo danh!"
"Vâng!" Tần Kiến Quốc lại làm một cái quân lễ một lần nữa, ưỡn thẳng lưng, đi ra ngoài, nhưng trong lòng lại một mảnh bi thương.
Tần Kiến Quốc không biết mình đi ra khỏi Trung Nam Hải như thế nào, đợi khi ông phục hồi tinh thần lại một lần nữa, thì xe đã dừng lại trước cửa nhà họ Tần, mà ông cụ Tần đang chắp tay sau lưng đứng ở cửa nhìn ngó xung quanh, vừa thấy Tần Kiến Quốc bước xuống, lúc này mới thở ra một hơi dài.
"Đến thư phòng!" Ông cụ bỏ lại một câu, liền trực tiếp đi vào trong.
Khi hai cha con ngồi vào chỗ của mình ở trong thư phòng, Tần Kiến Quốc nhìn ba mình, chán nản hỏi, "Ba cũng đã biết rồi hả?"
"Ừ, tôi đã biết rồi!" Ông cụ Tần nhìn thẳng ông, "Bây giờ, anh đang trách Thiên Nham sao?"
"Ba, con..."
Tần Kiến Quốc muốn chửi mấy câu, nhưng lại bị ông cụ Tần đưa tay ngăn cản, "Tôi biết anh muốn nói gì, nhưng tôi không muốn nghe. Chuyện này nếu không phải anh và Lương Mộc Lan ở nơi đó bám cao giẫm thấp thì làm sao lại rước lấy tai họa như ngày hôm nay? Tính tình Thiên Nham như thế nào, anh đến bây giờ còn chưa biết sao? Thằng bé này đối với Mạc Yên là một lòng thông tới đáy, nó có thể vì con bé, cả chúng ta nó còn không quan tâm mà muốn chết cùng con bé, nó còn có cái gì không dám làm nữa chứ?"
Ông cụ Tần thở hổn hển một hơi, nhẹ giọng nói: "Vài năm này, anh xem công ty cũng nó phát triển nhanh rất nhiều, trong hai giới hắc bạch khi nghe tên con trai của anh thì ai cũng phải rùng mình, anh thực sự nghĩ con trai anh là đứa ngốc, có thể tùy ý chúng ta an bài sao?"
"Nhưng nó cũng không nên..."
Tần Kiến Quốc muốn phản bác nhưng bị ông cụ Tần trừng mắt cắt ngang, "Cái gì gọi là nên hay không nên? Người ta đều đã khi dễ đến trên đầu anh, anh còn muốn chịu đựng để người khác ỉa luôn trên đầu anh nữa sao? Anh nha, tính tình vẫn nhu nhược như vậy, Thiên Nham là nhân trung chi long* đó! Nó nên bay lượn ở trên chín tầng mây , mặc kệ nó làm cái gì tôi đây đều dốc hết sức ủng hộ nó tới cùng. Tôi tin Thiên Nham sẽ không khoanh tay chịu chết, nếu nó dám bước đi bước này, thì cũng đã nghĩ xong chiêu ứng phó sau này. Tốt nhất là anh không cần làm bậy, tạm thời cứ nghe cấp trên an bài anh làm cái gì thì anh làm cái đó đi có nghe thấy không?"
*Nhân trung chi long, là rồng trong đám người.
"Vâng!"
Nhưng lúc này điện thoại ông cụ lại vang lên, ông nhìn thoáng qua điện thoại thì liền bắt, "Cậu nói cái gì, Mộc Lan bị chỉ định rồi à? Tốt lắm, cảm ơn, tôi biết rồi, tôi sẽ nghĩ biện pháp! Chờ rảnh rỗi thì tôi sẽ mời cậu đi uống trà!"
Tần Kiến Quốc vừa nghe vợ mình bị chỉ định, trong lòng lại càng lo lắng: "Ba, làm sao bây giờ?"
Ông cụ Tần trừng mắt nhìn ông, "Tôi mới vừa nói với anh rồi mà, anh lại quên rồi hả? Tôi nói mặc kệ cấp trên muốn làm thế nào, các người đều phải ngoan ngoãn chờ cho tôi, tôi và Thiên Nham sẽ nghĩ biện pháp. Hiện tại, anh nên làm cái gì thì đi làm đi."
Tần Kiến Quốc bất đắc dĩ đứng dậy, "Vâng, con trở về quân khu thu dọn đồ đạc một chút, ngày mai liền đi tổng tham quân báo cáo."
***
Lúc này đồng chí Tần Thiên Nham đang ở nơi nào?
Anh đang ở trước cửa vương phủ nhỏ của Mạc Yên, ngồi trong xe Hummer, cầm lấy một bình rượu, tự mình uống chúc mừng cho mình. Sau này sẽ không còn ai có thể ngăn cản giữa anh và Mạc Yên nữa, loại cảm giác này thật là sướng!
Anh nhấn số điện thoại của Mạc Yên, chỉ nghe thấy tiếng đô đô, không ai bắt, không có ai bắt máy cả!
Vào phút giây này, anh nghĩ muốn nói chuyện với cô, nghĩ muốn ôm cô một cái, muốn nói cho cô biết, vì cô, muốn anh đắc tội với người ở trên toàn thế giới này, anh cũng không sợ!
Chết, đối với anh mà nói, chưa bao giờ là chuyện đáng sợ.
Nhưng không có cô, so với anh chết còn khổ sở hơn.
Yên nhi, Yên nhi, khi nào thì em mới bằng lòng tha thứ cho anh? Khi nào, khi nào hả....?
Anh ở nơi này ngây người cả đêm, đã uống mấy bình rượu, nhưng một chút men say đều không có. Mắt thấy trời gần sáng, anh híp mắt nhìn mặt trời mọc lên, hơi nhếch môi cười. Hôm nay trò hay cũng nên vào sân rồi!
Như anh đoán, từng người từng người đều gọi điện tới, Tần Kiến Quốc bị chuyển công tác, Lương Mộc Lan bị chỉ định, công ty bị tra, tài khoản bị đóng băng. Hahaha, hành động của bọn họ thật đúng là nhanh!
Hàn Tiếu Trần gọi điện thoại xin chỉ thị, "Lão đại, nên làm gì bây giờ?"
Tần Thiên Nham nhấc lên một tia cười tà ác lành lạnh, "Cứ theo kế hoạch A mà làm, nếu bọn họ muốn chơi, vậy chúng ta chơi lớn một chút, chơi chết bọn họ!"
Hàn Tiếu Trần nghe thấy trong lời nói của Tần Nhiên Nham tàng máu độc nhất thời hai mắt như sói phát sáng, tâm huyết ẩn úp ở bên trong một người đàn ông đang điên cuồng, ở giây phút này hoàn toàn thể hiện ra ngoài, cùng với những con cá sấu lớn này chơi trò chơi, thế này thì quá đã rồi!
Nghĩ đến người dám khiêu khích người đàn ông có quyền uy nhất, chỉ sợ toàn bộ Trung Quốc này cũng chỉ có mình anh mới dám làm như vậy.
Trong lòng Hàn Tiếu Trần sùng bái than một tiếng, anh hai, em thật sự sùng bái anh!
Ngay lúc Tần Thiên Nham lưu luyến khô