Tiểu Thư, Ăn Xong Xin Thanh Toán
Tác giả: Tang Du Tinh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342211
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2211 lượt.
r>Anh tin, hiên tại nếu Mạc Yên muốn Tần Thiên Nham sống, thì anh ta sống, còn Mạc Yên muốn Tần Thiên Nham chết, thì anh ra nhất định không do dự mà đi tìm chết.
Đã từng là vợ chồng như keo như sơn, hôm nay lại hận và gây khó khăn cho nhau, những chuyện như thế này phải làm sao mới tốt đây?
Còn phải nói tới thân phận ngày hôm nay của Mạc Yên, cô dĩ nhiên là vợ của Nam Bá Đông, lần này đến với tư cách là đại diện của Nam thị để hiệp đàm. Thân phận hiển hách và địa vị như vậy là ước muốn của nhiều người, và cũng làm nhiều người phải đố kỵ.
Nếu như muốn ở cùng một chỗ với Mạc Yên, chẳng những Thiên Nham phải giành lại niềm vui của cô một lần nữa, mà anh còn phải đối phó với thế lực khổng lồ của Nam thị, và còn phải ứng phó với sự trách móc của người nhà họ Tần và nhà của Thủ trưởng Nhất Hào.
Cho dù là phía nào đều cũng không dễ đối phó, huống chi những phía đó đều nằm cùng với nhau.
Thiên Nham, người anh em của tôi, tôi chỉ có thể cầu phúc cho anh thôi.
Hai tay của Tần Thiên Nham nắm chặt thành quyền, oán hận đấm vào tường ở bên cạnh.
Chẳng trách mỗi lần bọn họ muốn tra tư liệu, hoàn toàn không thể tra ra được tin tức của cô, thì ra người đàn ông này hoàn toàn bảo vệ cho Mạc Yên.
Ngay sau đó anh liền khôi phục lý trí, lạnh lùng hạ lệnh cho Hàn Tiếu Trần, "Tiếu Trần, tra rõ ràng hết tất cả tư liệu của Nam Bá Đông và Mạc Yên cho tôi, cho dù là chuyện to chuyện nhỏ đều phải tra rõ từng chuyện cho tôi."
"Dạ!"
"Cậu đi trước đi! Để cho tôi yên lặng một chút!" Chống lại ánh mắt lo lắng của Hàn Tiếu Trần, anh vỗ vai Hàn Tiếu Trần, "Không cần lo lắng cho tôi, tôi không sao!"
"Vậy anh cẩn thận một chút!" Hàn Tiếu Trần lại dặn dò một câu, lúc này mới xoay người rời đi.
Tần Thiên Nham dựa lưng vào tường, nhắm hai mắt lại trầm tư một chút, trên mặt anh tuấn thoáng hiện qua một tia quyết tuyệt. Sau đó, anh lấy điện thoại ra, sau khi bấm một dãy số dài, lúc này anh mới thở dài một hơi.
Mạc Yên, lần này anh sẽ không buông tay!
Anh sống hay chết đều tuỳ vào em tính toán! Nhưng mà có yêu em hay không là chuyện mà anh quyết định!
Mạc Yên đi theo Nam Bá Đông trở về chỗ ngồi, cảm thấy nhức đầu không thôi, tim như bị tảng đá lớn đè ép, nặng trĩu đến mức cô không thở nổi, bên trong cơ thể như đang có một giọng nói đang kêu gọi ầm ĩ, kêu gào cô phải lắng nghe chúng, nhưng lại không biết giọng nói đó tới từ nơi nào, đi về phương nào, hoàn toàn nghe đứt đoạn, chỉ chừa lại một khoảng không mù mịt.
Cô cho rằng vật đổi sao dời, thì cô sẽ không còn yêu nữa.
Ai ngờ vừa gặp lại, gương mặt đã khắc sâu như in ở trong lòng cô của Tần Thiên Nham lại hiện ra trước mắt cô, và với những chuyện lúc cô còn ở cùng với anh, như hoá thành hàng vạn giọt nước như mưa phùn rả rích, một lần nữa ăn mòn vào trong ruột gan của cô, làm cho cô đau đến không muốn sống.
Nam Bá Đông chưa từng bỏ qua đáy mắt tràn đầy đau đớn của Mạc Yên, lửa giận ở trong lòng lại bừng bừng, cô vẫn không thể bỏ được anh ta sao?
Cho dù đã trải qua những chuyện kia, trong lòng của cô vẫn không thể bỏ được sự tồn tại của Tần Thiên Nham sao?
Tần Thiên Nham, anh tự lo thân mình đi!
Mạc Yên vô ý nhìn thoáng qua lại thấy được Nam Bá Đông cười rất giao xảo, không nhịn được hỏi, "Cười như hồ ly thế, anh lại muốn tính kế người nào đây?"
Nam Bá Đông không lên tiếng, chẳng qua chỉ nhẹ nắm bàn tay mềm mại của cô, nhẹ nhàng nắm, đôi đồng tử xanh biếc như biển rộng kia mang theo ý cười chăm chú nhìn cô.
Mạc Yên bị anh nhìn đến mặt muốn bốc khói, thân thể cũng nóng rang đứng dậy, muốn hất tay của anh ra, thì lại bị anh nắm thật chặt.
Đang cảm thấy luống cuống, Thôi Khai Bình lại chạy tới trước mặt của Nam Bá Đông giơ ly rượu lên, "Khó có dịp Nam tiên sinh và Nam phu phân chịu nễ mặt quang lâm, Thôi mỗ đại diện cho quân đội kính hai vị một ly, tỏ ý kính trọng! Hy vọng lần này chúng ta sẽ hợp tác vui vẻ!"
Nam Bá Đông thong thả ung dung đứng lên, nâng lên ly rượu vừa đụng với Thôi Khai Bình, vẻ mặt nhàn nhạt liếc mắt nhìn quanh một cái, " Mời!"
Ly của hai bên đã trống không, Thôi Khai Bình nghiêng người tránh ra, Tần Kiến Quốc đi lên trước.
Trong tay ông cũng bưng một ly rượu, nhưng ánh mắt của ông lại nhìn về phía Mạc Yên, vẻ mặt lạnh băng kia làm cho trong lòng của Mạc Yên không khỏi sinh ra một tia lạnh rung.
Đối với mặt lạnh luôn luôn nổi danh của cha chồng, Mạc Yên liền cảm thấy có chút sợ hãi. Tuy rằng Tần Kiến Quốc đối với cô cũng không tệ, nhưng cho dù cô gả cho Tần Thiên Nham, đối với cha chồng này cô vẫn luôn kính nhi viễn chi*.
*Kính trọng nhưng không gần gũi.
Bây giờ lại thấy Tần Kiến Quốc đi tới mời rượu, trong lòng Mạc Yên cảm thấy sợ, nhưng trên mặt lại mạnh mẽ mỉm cười chống đỡ, cố làm ra bộ dáng thong dong đối diện ông.
Một giây sau khi Tần Kiến Quốc nhìn thấy Mạc Yên, trong lòng khiếp sợ, sau đó liền suy nghĩ đến thân phận hôm nay của cô, Tần Kiến Quốc vừa tức vừa giận lại vừa trách.
Khi ông nhìn ra hành động đổi thân phận