Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342207

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2207 lượt.

trở về của Mạc Yên, đơn giản chính là làm loạn, cô chính là muốn làm hại tính mạng và tài sản của nhà họ Tần và Mạc với hành động vô cùng xem nhẹ của cô.
Cô thật sự cho rằng, nếu cô hoán đổi thân phận khác trở về, mặc vào áo com lê thì người ta sẽ không nhận ra cô sao?
Thật sự là hoang đường! Hết sức vô lý!
Mặc dù trong lòng vô cùng tức giận, nhưng với thân phận hôm nay của cô, cũng đã làm cổ họng của Tần Kiến Quốc tắc nghẹn.
Dưới sự thúc giục của Thôi Khai Bình, ông không đi không được. Ông giơ rượu lên nhìn bọn họ, tỏ vẻ hữu nghị, "Tần mỗ cũng đại diện cho quân đội, kính Nam tiên sinh và Nam phu nhân một ly, Tần mỗ cạn trước! Nam tiên sinh và Nam phu nhân cứ tự nhiên!"
Tần Kiến Quốc uống một ngụm hết sạch, hai mắt sáng rực nhìn Mạc Yên, làm như bất đắc dĩ mà cũng như cảnh cáo.
Mạc Yên nâng chén, cười ngọt ngào lại, "Cảm ơn Tham mưu trưởng Tần ưu ái, nhà họ Nam của chúng tôi sẽ nhớ kỹ ở trong lòng!"
Cô dùng ánh mắt nói cho Tần Kiến Quốc biết, ý của ông, cô hiểu!
Nhưng vào lúc này, có một cô gái mặc áo đầm đỏ như lửa đi tới, thân thiết kéo tay của Tần Kiến Quốc, "Chú Tần, chú ở chỗ này nha!"
Ngay sau đó nâng lên đôi mắt đẹp, miệng cười lúm đồng tiền như hoa nhìn về phía Nam Bá Đông và Mạc Yên, "Hai vị này là...?"
Tần Kiến Quốc nhìn thấy Lý Băng, vẻ mặt đột nhiên nới lỏng, cười nói, "Nha, là Băng Băng sao, con tới đây chú giới thiệu một chút, vị này là Nam Bá Đông tiên sinh của tập đoàn Nam thị, còn vị này là Nam phu nhân, bọn họ chính là khách quý của buổi yến tiệc hôm nay."
Ngay sau đó lại giới thiệu Lý Băng với Nam Bá Đông và Mạc Yên, "Vị này là Lý Băng tiểu thư, cháu gái của Thủ trưởng Nhất Hào, cũng là chủ nhiệm ở quân đoàn đứng ra chiêu đãi hôm nay, và cũng là vị hôn thê của con trai tôi."
Lý Băng có chút ngoài ý muốn, Tần Kiến Quốc luôn ngoan cố mà tại sao hôm nay lại đột nhiên giới thiệu cô như vậy, lại ở trong trường hợp như thế này mà công khai, thừa nhận cô là vị hôn thê của Tần Thiên Nham?
Sau một lúc ngẩn ra thì lại cảm thấy vui mừng nhiều hơn.
Cô thoải mái tự nhiên chìa tay ra với Nam Bá Đông, "Nam tiên sinh, xin chào!"
Nhưng vẻ mặt tuấn tú của Nam Bá Đông lại lạnh ngắt, cũng không muốn chìa tay ra với cô.
Trái lại Mạc Yên thấy vẻ mặt lúng túng của Lý Băng, xấu hổ vô cùng, vì giảng hoà, cô nhẹ nhàng vươn tay cầm tay Lý Băng, nói "Xin chào", liền thả cho cô ấy cái thang xuống.
Lời nói của Tần Kiến Quốc có ý gì, trong lòng của Mạc Yên vô cùng hiểu rõ. Ông muốn cho cô theo thân phận này sống tiếp, đừng làm ra chuyện gì nữa, để cho những khó khăn của mọi người qua đi, vả lại, nếu cấp trên có ý kiến gì, bọn người nhà họ Tần và Mạc cũng không bị liên lụy.
Mạc Yên hít sâu một hơi, trong lòng lướt qua một tia đau nhói, cũng tốt, đây chính là điều mà cô muốn.
Từ nay về sau, cô chính là Nam Yên!
Có một số duyên phận, khi đến lúc thì sẽ kết thúc.
Có một số tình cảm, thời gian lâu dài thì sẽ tan hết.
Mà có một vài người chung đụng trong thời gian dài, thì cũng sẽ không còn như rượu nguyên chất, càng để lâu càng tinh khiết, càng lâu càng thơm. Ngược lại nó sẽ theo thời gian trôi qua, hai bên càng ngày càng hiểu rõ, cũng dần dần làm cho khoảng cách trái tim của hai bên càng kéo càng xa. Tới cuối cùng, cũng phải ở xa hai nơi, trời nam đất bắc.
Đó chính là giao tình giữa hai nhà Tần và Mạc, đã tích lũy qua hai ba đời, trong lúc đó giữa hai nhà luôn cùng tiến cùng lui, cùng chung cửa ải khó khăn.
Nhưng bây giờ, đến thế hệ của Tần Thiên Nham và cô, giao tình giữa hai nhà lại tràn ngập nguy cơ.
Khoé môi của Mạc Yên nhếch lên một nụ cười lạnh, sợ rằng Tần Thiên Nham cũng không nghĩ tới, hành động giết vợ của anh ở Tam Giác Vàng, đã đưa cô tiến vào trong ngực của Nam Bá Đông, cũng làm cho ước nguyện ban đầu trước sau như một của nhà họ Tần cuối cùng thản nhiên đón nhận cành ô-liu mà Thủ trưởng Nhất Hào đưa qua.
Nếu như anh thật sự cưới vị cành vàng lá ngọc kia, sợ rằng sau này anh cũng sẽ dễ chịu hơn!
Tinh thần bừng tỉnh, bên tai lại truyền đến giọng nói thủ thỉ dịu dàng của Nam Bá Đông, "Yên nhi, mệt sao? Nếu mệt thì đi về thôi!"
Tối nay anh đã hỏi cô câu này hai lần rồi.
Trong lòng Mạc Yên thậm chí cảm thấy nhàn nhạt xúc động, tuy Nam Bá Đông nói không nhiều lời, nhưng cô biết cuối cùng anh vẫn xem niềm vui của cô như niềm vui của mình, nỗi đau của cô như nỗi đau của mình, và biến nổi hận của cô thành nỗi hận của mình. Anh biết Lý Băng không phải là niềm vui của cô, cho nên anh sẽ không bỏ rơi cô. Anh biết tính tình cô trầm tĩnh, không thích những trường hợp như thế này, cho nên anh vẫn luôn dùng những hành động chăm sóc cho cô.
Vì cô, tính tình cuồng ngạo và lạnh lùng kia của Nam Bá Đông cũng được sửa đi không ít.
Chẳng qua là rất tiếc lòng của cô đã sớm chết, lại không thể cho anh tình yêu. Chuyện cô có thể làm vì anh chính là lặng lẽ tiếp nhận sự an bài của anh, yên tâm sống ở bên cạnh của anh.
Nhưng cô vẫn còn một chút chưa nghĩ thông, cô cảm giác ra được tình cảm thâm ý sâu nặng của anh đối với cô, nếu như anh đợi