XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342188

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2188 lượt.

hưng mà ông trời cũng không chịu thu nhận con, bọn họ cầu xin con hãy sống tiếp, thì con còn có biện pháp gì đây, cho nên con mới sống tạm bợ qua ngày ở trên thế giới này."
"Không có Yên nhi, tất cả mọi chuyện con làm đều không có ý nghĩa, trả giá cho tất cả là con đã đoạt được vinh dự với chỉ một tờ giấy nói suông, từng được con coi như là lợi ích cao nhất của quốc gia. Sau khi mất đi Yên nhi, con mới phát hiện, tất cả sự kiên trì và tính ngưỡng để bảo vệ quốc gia của con đã mất đi, nhưng chỉ có một điều còn lại là con đã không bảo vệ được người phụ nữ con yêu. Có lúc căn bản con thậm chí không muốn đi tiếp, con bây giờ chỉ như một cái xác chết, hay người sống, hoặc cũng có thể là một người vô dụng?"
"Cho nên con lựa chọn từ bỏ quân đội, con muốn lấy một thân phận tự do để sống tiếp, như vậy con mới có thể không phải gánh vác chuyện đi làm hay nghĩ làm, con có thể không cần vì thân phận của mình, và không cần vì hành động mà chịu đựng trách nhiệm và gánh nặng to lớn ở trên lưng. Mẹ, con thật lòng muốn cùng Yên nhi trở lại như cũ, con cầu xin mẹ mở cửa ra cho con có được hay không?"
Mạc Vấn nhìn thấy người vây xem trên hành lang càng nhiều, nhìn thấy Tần Thiên Nham đau khổ cầu xin như vậy, nghe lời nói làm cho người ta chua xót của anh, ông cũng không nhìn được nữa mà tiến lên, "Tiểu Yên, bà mở cửa ra đi, có chuyện gì thì để Thiên Nham vào rồi hãy nói! Đây là bệnh viện, đừng quấy nhiễu những người khác!"
Có Mạc Vấn nói ở cửa, Bạch Yên không thể không mở cửa ra để bọn họ đi hết vào.
Nhưng Đồng Tranh không có đi vào, anh không đành lòng nhìn dáng vẻ hèn mọn như vậy của anh ta, nhìn anh ta như vậy, tim của anh cũng nhỏ máu.
Tần Thiên Nham ở trong lòng anh em bọn họ là một người có ý chí kiên cường giàu lòng hi sinh và cứng rắn, là một người đàn ông không hơn không kém, một người đàn ông tốt.
Đối với quốc gia, đối với đảng, đối với người dân, anh ta luôn hoàn thành những nhiệm vụ được giao một cách hoàn mỹ nhất.
Đối với anh em, anh ta luôn hữu ý có nghĩa. Cho dù anh ta không ăn không uống, nhưng anh ta cũng phải để cho các anh em ăn một bữa thật no.
Nhưng mà một người anh em làm bọn họ bội phục sát đất, hôm nay lại để cho anh trơ mắt nhìn thấy anh ta quỳ gối xuống, quỳ ở nơi đó, đau khổ cầu xin người bên trong mở cửa ra, Đồng Tranh lại rơi nước mắt.
Bọn họ những người này, từ nhỏ đến lớn đều bị người trong nhà và bậc cha chú tẩy não, sau khi vào trại lính, bị hết thảy tín niệm và tính ngưỡng của đoàn thể lấy lợi ích của quốc gia để ở cao nhất, tựa như dấn ấn, khắc vào trong đầu của bọn họ, trở thành một loại bản năng sinh tồn.
Cho nên, anh vô cùng hiểu sự lựa chọn trong lúc đó của Tần Thiên Nham, bất luận là anh hoặc bất kể một người lính nào, chỉ cần là người lính đủ tư cách, trong lúc đang đối mặt với sự xung đột lợi ích của quốc gia và người mình yêu, cũng sẽ lựa chọn hi sinh chuyện cá nhân, hoàn thành nhiệm vụ của tập thể.
Nếu như người đã chết, có lẽ những ân oán rối rắm này cũng biến mất.
Hoặc là Tần Thiên Nham có thể buông tay, có lẽ tất cả mọi người sẽ tốt hơn một chút.
Nhưng anh ta lại cố tình không chịu buông tay, anh ta thà rằng chấp nhận rời bỏ mười mấy năm trong quân đội, lựa chọn dùng một phương phức tự do và nhẹ nhõm khác phục vụ vì quốc gia, cũng không nguyện ý ở lại phát huy và cố gắng với chức sở trưởng rất thích hợp với anh ta.
Hôn nhân của Đồng Tranh anh thất bại, nhưng anh hi vọng anh em mình cũng có thể được hạnh phúc.
Anh nhớ lại lời tố cáo máu và nước mắt của vợ anh, Mã Linh, đối với anh, "Đồng Tranh, anh hãy đếm một chút đi, có bao nhiêu kỷ niệm ngày cưới, sinh nhật của em, sinh nhật của con mà anh đã trải qua cùng hai mẹ con em chứ? Anh hãy đếm một chút, đã có mấy lần con ngã bệnh mà anh đã ở bên cạnh em? Anh hãy đếm thử, có mấy lần trong nhà gặp khó khăn mà anh có thể kịp thời giúp em giải quyết? Mỗi một lần của anh đều là nhiệm vụ, nhiệm vụ, mỗi lần đi thì chính là mười ngày nửa tháng không có tin tức. Có đôi lúc, em hận đến mức muốn anh chết ở bên ngoài luôn đi, chỉ cần anh chết em mới không phải chịu đau khổ như vậy."
Giọng nói nức nở của Mã Linh, đến nay vẫn vang lên trong tai ở Đồng Tranh, chỉ cần nghĩ tới, sẽ làm tim như bị gai đâm đau nhỏ ra máu.
Làm một chị dâu, thì không dễ dàng chút nào!
Bọn họ những người đàn ông này, quanh năm đều canh giữ trong quân đội, ở trong nhà cũng chưa bao giờ làm tròn trách nhiệm của một người đàn ông, có gì khổ, có gì khó thì cũng tự mấy người phụ nữ ở trong nhà làm, mấy người phụ nữ ở trong nhà gánh, thời gian lâu dài thì những cảm giác say mê quân nhân như hồi đầu mới cưới đều tan biến, còn dư lại chỉ có ngày qua ngày trống vắng, cô đơn, còn bị sự sinh hoạt hành hạ.
Mã Linh là một người phụ nữ hoạt bát và xinh đẹp, nhưng ngày anh ở bên vợ con lại không được bao nhiêu, cô cũng có công việc của mình, Mã Linh lại không chịu theo quân vào trong quân đội sống, đến lúc cả hai đi, anh cũng không biết, làm sao anh lại không thể sống nổi cuộc sống này nữa.
Đến cuối cùng, Mã Linh kiên quyết y