XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Độc Ái

Quân Hôn Độc Ái

Tác giả: Tang Du Tinh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342190

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2190 lượt.

Yên là do di chứng của việc trái tim từng bị thương do đạn bắn lưu lại. Lão Đại, bây giờ anh đi lên, em sợ..."
Những lời nói sau mà Đồng Tranh nói Tần Thiên Nham đều không có nghe thấy.
Khi anh nghe được bệnh của Mạc Yên là di chứng từ phát đạn mà anh bắn lưu lại, thân thể của anh lung lay, cả người cứng ngắt.
Là anh đã hại cô! Là chính anh hại cô rồi! Anh có chết cũng khó mà chuộc lại tội này!
Thấy thân hình Tần Thiên Nham thoáng dừng lại, rồi lại tiếp tục đi về phòng bệnh đó, Đồng Tranh níu anh lại, "Đại ca, anh thật sự muốn đi lên đó sao? Nếu bây giờ anh đi lên đó, thì anh sẽ bị bọn họ đánh chết."
Tần Thiên Nham nâng mắt lên nhìn bầu trời cao, lộ ra một nụ cười lạnh, thương xót, và bất đắc dĩ, "Tốt nhất là nên đánh chết, tôi đã sớm không nên sống tiếp."
Nhìn thấy bóng lưng cao lớn của Tần Thiên Nham dứt khoát và kiên quyết đi về phía trước, trong lòng của Đồng Tranh rất đau và buồn.
Trên thế gian này có bao nhiêu chuyện hữu tình, tiếc là trong mắt thế gian lại không có anh ta! Haiz...
Lão Đại cũng không dễ chịu gì! Cho dù người khác nói hành động của anh ta trong lúc đó không có sai, nhưng anh ta vẫn không tha cho mình, anh ta đã khoá tâm linh của mình thật chặc vào trong phòng giam, suốt cả đời không thể chuộc lại tội lỗi.
Một lúc sau anh mới bừng tỉnh lại tinh thần thì thấy Tần Thiên Nham đã đi xa.
Đồng Tranh vội vàng đuổi theo, "Lão Đại, Lão Đại, chờ em một chút..."
Khi bóng dáng của Tần Thiên Nham xuất hiện ở trước cửa phòng VIP của Mạc Yên, nhất thời rước lấy một đống ánh mắt như tên bắn ngầm tới anh, nhìn anh bằng từng ánh mắt lạnh, liên tưởng tới bệnh tình của Mạc Yên, thì có một loại xúc động muốn nghiền xương của anh thành tro.
Nếu như không phải do anh, làm sao Mạc Yên lai chịu nhiều đau khổ như vậy chứ?
Nam Bá Đông ngăn trước mặt của Tần Thiên Nham nói, "Đi! Chúng ta tới vườn hoa nói chuyện một chút!"
Tần Thiên Nham nhìn Nam Bá Đông như có thù mới hận cũ, nếu như không phải kẻ đầu sỏ này gây nên, thì làm sao anh lại gặp phải sự lựa chọn nan giải như vậy chứ? Làm sao để Mạc Yên chịu tổn thương nặng như vậy? Làm sao lại từ yêu thương biến thành người dưng với cô chứ?
Hai người đàn ông này như kẻ thù gặp lại, đặc biệt đỏ mặt tía tai.
Tần Thiên Nham cũng không khách sáo với anh ta, xoay người rời đi.
Đồng Tranh lên tiếng chào Mạc Vấn và Bạch Yên nói, "Con đi xem bọn họ", liền nhanh chóng chạy theo xuống dưới, thân hình của Nam Tinh chợt loé lên, theo sát nhóm người đó đi xuống theo.
Mạc Vấn sợ hai người này gặp lại thì có chuyện lớn xảy ra nên cũng mau kêu Bạch Yên coi chừng Mạc Yên, mình cũng đi xuống theo.
Trong lúc nhất thời, bên trong phòng bệnh, chỉ còn lại Nam Bác Thao, Bạch Yên, và Mạc Yên đang nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần.
Lúc này, trên cỏ trong vườn hoa nhỏ dưới lầu của tổng bệnh viện quân khu, Nam Bá Đông và Tần Thiên Nham đứng thẳng mặt đối mặt, một người cay nghiệt tà mị, một người lại báo đạo như vương gia.
Bề ngoài của hai người đàn ông đều kiệt xuất như nhau, khí chất bất phàm như nhau, như hai vật sáng phát ra tia sáng chói mắt, đều biểu lộ cho mọi người thấy nơi này sắp có trò hay diễn ra, trong nháy mắt liền hấp dẫn vô số người dừng lại.
Hai bên đều nhìn chằm chằm vào đối phương, trên người cũng lộ ra một loại hơi thở của dã thú, cũng không cần phải biểu diễn nhiều thì cũng đã xây nên một không khí khẩn trương của hai người đang giương cung bạt kiếm.
Đối với đám đông càng tụ càng nhiều, Nam Bá Đông và Tần Thiên Nham làm như không có bị ảnh hưởng, trong mắt của bọn họ trong lúc này chỉ nhìn thấy mặt của đối phương, khí chất thù địch trời sinh!
Hai tay của Tần Thiên Nham nắm lại, khớp xương phát ra trừng trận âm thanh "Rắc rắc", sau đó anh vẫy tay với Nam Bá Đông, "Đến đây đi!"
Môi mỏng của Nam Bá Đông nâng lên một nụ cười lạnh lẽo, "Tần Thiên Nham, hi vọng lần này anh sẽ không thua nữa! Nếu như anh còn bại dưới tay tôi, tôi cũng sẽ cảm thấy rất ngượng ngùng."
Hai tròng mắt của Tần Thiên Nham nhíu lại, một tia ác độc thoáng qua, sắc bén làm người ta kinh sợ bắn thẳng tới người của Nam Bá Đông, "Hãy bớt nói nhãm đi! Là đàn ông thì phải dùng quả đấm để nói chuyện!"
"Tới đây đi!"
Nam Bá Đông cười không đàng hoàng, thân hình đột nhiên chợt loé, sau đó người của anh đã tới trước mặt của Tần Thiên Nham, lấy tư thế nhanh như chớp, vung ra một quyền ở bên trái đánh về phía mặt của Tần Thiên Nham.
Khi Tần Thiên Nham thấy quả đấm của anh gần tới thì trong nháy mắt nhanh chóng nghiêng đầu qua một bên, đồng thời giơ tay trái lên chắn ở trước mặt mình, cực kỳ nhanh chóng lấy tay phải đánh trả lại một quyền, trực tiếp đánh vào bụng của Nam Bá Đông.
Người trong nghề vừa mới ra tay thì đã biết là có giỏi hay không!
Chiêu thức của bọn họ đều không khó tưởng tượng, đều là những kỷ xảo vô cùng thẳng thừng muốn đánh chết nhau, những kỷ thuật đánh nhau đặc sắc này rước lấy từng tiếng trầm trồ khen ngợi.
Thân thủ của người đàn ông này đều lợi hại như nhau, nói đến đánh nhau thì càng như hổ mọc thêm cán