Tác giả: Công Tử Khanh Thành
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341129
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1129 lượt.
gia vị, rất nhanh đã xử lý sạch tô hoành thánh thơm ngon vị thịt tươi mới. Ăn xong, trên chóp mũi đã đổ đầy mồ hôi, cô còn mua thêm một bọc bánh mật về nhà ăn khuya.
Nơi cô ở trước kia là khu chung cư cho thuê trị an rất tốt, từ trong thang máy đi ra miệng ngâm nga hát, tay lục túi tìm chìa khóa mở cửa rồi bật đèn. Đèn nhấp nháy mấy lần mới sáng, cô khom lưng đổi giầy, đi về phía trước hai bước, hô hấp chợt hơi chậm lại, kinh ngạc nhìn bóng người đang đứng trước bức tranh tường.
Trong nháy mắt Tạ Thanh Ninh ngỡ là mình đang mơ, dùng sức nhắm mắt sau đó mở ra, người đàn ông đứng trước bức tranh từ từ quay lại, như pha quay chậm trong điện ảnh, lộ ra gò má quen thuộc. Cô nuốt một ngụm nước bọt, theo bản năng lui về phía sau một bước, hòng mong thoát khỏi khí thế đe dọa của người đàn ông này.
"Lý do, em vẫn chưa cho tôi một lý do?" Mục Lương Hòa để tay trong túi quần, khuôn mặt tuấn lãng sinh động như vẽ nhưng lạnh lẽo cứng rắn, mắt đen không có nhiều cảm xúc, cô chợt nghĩ đến hình ảnh chiếc Audi màu đen dưới lầu, khó trách thấy quen như vậy, thì ra là xe của anh.
Cô không để ý câu hỏi của anh, lấy hết dũng khí, quật cường ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh: "Mục Lương Hòa, anh tự tiện xông vào nhà dân, cứ coi như là quân nhân thì cũng phải có pháp luật quản lý chứ."
Mí mắt Mục Lương Hòa giật giật, rút một tay ra gác lên sofa, thân thể vẫn cao lớn như thế, ngón tay thon dài đặt trên ghế sofa, khàn giọng nói: "Tự tiện xông vào nhà dân? Có cần tôi nhắc về quan hệ của chúng ta không, bà Mục?"
Trong đầu nổ đầy đom đóm, cô hình như thấy được một góc nào đó trong lòng mình sụp đổ tan tành. Theo bản năng lui về phía sau cho đến khi lưng dựa vào sát tường không còn chỗ lui nữa nhưng ánh mắt anh vẫn khóa chặt trên người cô như một loại gông xiềng không tháo được. Ánh mắt nóng rực như muốn đem cô làm tan chảy thành nước, hô hấp trở nên gấp rút, bữa ăn khuya cầm trên tay đã sớm rơi trên đất, cô khom lưng đã cứng ngắc nhặt lên phần thức ăn, tay run rẩy chỉ ra cửa.
"Mục Lương Hòa, tôi không hiểu anh đang nói gì, làm phiền anh đi ra ngoài, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát?" Vì để cho anh càng tin mình nói là thật, cô lấy di động từ trong túi ra, tay run run bấm số. Mục Lương Hòa sải bước đến giật lấy điện thoại trong tay cô, từ trên cao nhìn xuống cô, trong mắt phản chiếu vẻ mặt vô cùng hoảng sợ của cô. Cô lui về phía sau một bước chống đỡ ở mép bàn, bả vai bị anh nắm chặt, rất đau.
"Tạ Thanh Ninh, kẻ lừa gạt này." Mục Lương Hòa từ trong kẽ răng nặn ra mấy chữ, hận không thể bóp chết người đàn bà đang vờ ngây ngốc này. Đầu ngón tay lướt qua khóe mắt cô thấy hơi ươn ướt, sau đó chạm vào phiến môi đỏ thẫm, đến cái cằm hơi nhọn. Đã quen thấy dáng vẻ đanh đá, quyết liệt của cô, giờ lại yên tĩnh như con thỏ nhỏ, anh có chút không thích ứng kịp, đầu ngón tay nhẹ nhàng nâng cằm cô lên nhìn thẳng vào mắt mình.
"Tạ Thanh Ninh, vị trí bà Mục em đã bỏ bê 3 năm qua, giờ biết phải làm như thế nào rồi chứ."
Bà Mục mấy chữ này như một cây kim không ngừng đâm vào dây thần kinh của cô, làm nỗi đau lại nhói lên, dùng sức giãy giụa thoát khỏi sự kiềm chế của anh, điên cuồng đẩy anh ra xa, giữ khoảng cách qua cái bàn ăn kiểu Châu Âu.
Ánh mắt Mục Lương Hòa sáng quắc nhìn vào mái tóc vì giãy giụa mà có phần rối của cô, chậm rãi móc từ trong túi quần một thứ ném lên bàn. Trông thấy bìa giấy màu đỏ đó, cô liền vồ ngay lấy lập tức xé bỏ. "Xé đi, ở đây vẫn còn." Giọng nói của anh đanh lại, nghe không được là giận giữ, màu đen giữa mi tâm cũng từ từ giãn ra, mắt sáng chăm chú nhìn chằm chằm như có thể nhìn xuyên qua thân thể cô vậy.
Động tác của cô dừng lại, chỉ là lừa mình dối người, cô gái cười ngọt ngào trong tờ hôn thú kia thật sự là mình, bên cạnh là người đàn ông cũng với nụ cười nhu hòa, hai mái đầu thân mật kề sát nhau. Cô nhắm mắt lại, mặc dù không muốn tiếp nhận sự thực này, nhưng sự thật vẫn là sự thật, khép lại giấy hôn thú, cô thật sự đã kết hôn, nói đúng hơn là 3 năm trước đã kết hôn với cái kẻ mặt lạnh như tiền này.
Cô đã từng mơ mộng về nửa kia của mình có thể không đẹp trai, nhưng phải hài hước, biết dỗ dành. Anh ấy có thể kiếm tiền ít một chút, nhưng phải dành thời gian quan tâm đến cô nhiều một chút. Yêu cầu của cô chỉ có thế thôi, nhưng người đàn ông này không hề có một điểm nào phù hợp, mà cô lại cứ thế gả cho hắn. Bây giờ nghĩ lại, thì ra cô cùng ông sếp lớn này cũng ưa trào lưu tình một đêm, cưới chui, mới ba tháng đã lĩnh giấy kết hôn.
Mục Lương Hòa kinh ngạc thấy bộ dạng khuất phục ngồi im lìm trên ghế của cô, anh cũng lại ngồi đối diện, nhất thời cả hai cùng im lặng, nếu không phải lính cần vụ đột nhiên gọi một tiếng “thủ trưởng” phá vỡ không khí, cô còn đang chìm đắm trong suy nghĩ của chính mình.
Giống như con mèo bị kinh sợ, cô lập tức vọt dậy khỏi sofa, khẩn trương nhìn lính cần vụ, Mục Lương Hòa đứng dậy đi tới không biết đã dặn dò những gì, người lính gật đầu với anh rồi đóng cửa ra ngoài.
"Khuya lắm rồi, anh nên đi đi." Cô đến đứng bên mắc áo khoác nhắc nhở, đã đến lúc đố