pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quân Hôn Tỏa Sáng

Quân Hôn Tỏa Sáng

Tác giả: Công Tử Khanh Thành

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341273

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1273 lượt.

thò đầu ra, tức giận mở miệng: "Tôi chỉ muốn xem có thuốc chuột trong này không thôi." Cửa tủ lạnh bị cô đóng sầm lại, hừ mũi một tiếng, khi đi qua cố ý đụng vào bả vai anh.
Tắt đèn, trên giường rộng lớn hai người nằm, đắp chung chăn. Cô nằm ở mép giường, cố cách xa hết sức nhưng trong chăn tất cả đều tràn ngập hơi thở của anh, thứ mùi vị không thể gọi tên nhưng thật dễ chịu. Mùi vị ngập tràn trong mũi, xâm nhập thần kinh làm cô bỗng có ý nghĩ hoảng hốt muốn đá chăn ra. Quay người lại, nhờ ánh đèn mờ nhạt hắt vào cửa sổ, cô mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt anh, đang định trêu chọc một chút thì bất ngờ anh quay lại. Trong bóng đêm ánh mắt hai người gặp nhau, cô nghe trong không khí như có tia sét xẹt qua.
Chiếc chăn trượt xuống, Mục Lương Hòa nhìn chằm chằm vào khoảng không, tay dài vươn ra đem chăn lại kéo lên, chỉ nghe tiếng kêu khẽ của cô, luống cuống tay chân túm chặt chăn. Tạ Thanh Ninh dùng hết sức cũng chỉ túm được một tay anh, đêm thì lạnh mà lại không thể đắp chăn, dù khó chịu nhưng mùi hương ấm áp đó vẫn không tản đi.
"Ngủ đi, nếu tôi muốn làm gì, liệu em có ngăn được không."






Một đêm này Tạ Thanh Ninh ngủ không yên giấc, ban đêm tỉnh mấy lần, lại thiếp đi, đến khi mở mắt lần nữa trời đã sáng tỏ. Kéo một bên rèm cửa sổ để ánh mặt trời xuyên qua cửa kính vào phòng, hôm nay là một ngày đẹp trời. Theo bản năng cô nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh giờ đã trống không nhưng trên gối vẫn còn lõm xuống một chút. Cô không khỏi hoài nghi hôm qua có phải anh đã ngủ cạnh cô hay không.
Vén chăn xuống giường, cô đi đến mở ngăn tủ ra, bên trong một hàng quân trang ngăn nắp, áo sơ mi được ủi mới tinh treo lên, còn có quần lính, tưởng tượng đến lúc anh mặc vào trên thân thể cao to, lưng thẳng tắp, bộ ngực treo đầy huy chương rạng rỡ phát sáng, con ngươi đen nhánh trên khuôn mặt không tùy tiện nói cười, màu da so với màu đồng cổ thì lợt hơn một chút nhưng hoàn toàn không làm mất đi phong cách quân nhân cương nghị.
Cô không biết mình đã nhìn mấy bộ quân trang đến mất hồn, nếu không có âm thanh vọng đến từ phía cầu thang thì cô còn chưa tỉnh táo lại. Vơ vội một bộ quần áo vào phòng tắm thay đổi, cô nhanh chóng làm vệ sinh rồi chạy xuống lầu.
Tìm một vòng dưới lầu cũng không thấy bóng anh, cả người lính cần vụ hôm qua cũng không thấy. Ngược lại trên bàn ăn lại để sẵn bữa sáng hấp dẫn, nhìn là muốn ăn liền. Với lại tối qua chỉ ăn có một chén hoành thánh, bữa khuya mua về cũng chưa ăn được, bụng đã sớm réo ầm ầm.
Trong phòng cũng không có người, nuốt ực một cái, cô kéo ngay ghế ngồi xuống, cầm một cái bánh bao nhân thịt cua cho vào miệng, thứ nước ngon ngọt tràn ra trong miệng, cô vui thích nheo mắt lại giống như đứa trẻ, lại cho thêm miếng nữa vào miệng.
"Lão thủ trưởng tới, đang ở dưới lầu."
Người xui xẻo thì khi uống nước cũng bị nhét kẽ răng, chứ đừng nói là ăn cháo. Cô đi theo chị Ngô tới bên cạnh cửa thấp thỏm hỏi: "Lão thủ trưởng thường xuyên đến nơi này?"
"Cũng không thường xuyên, hôm nay đúng dịp có việc đi ngang nên tiện thể vào thăm."
Nghe vậy, cô đại khái đã nắm được tình hình, nói được rồi vươn người ra ngó một chút, rõ ràng là họ đã nghe phong phanh chuyện gì nên mới tới để thăm dò mà cô thì không thể trốn không gặp. Aizz, cái mũ bà Mục này đội trên đầu quả nhiên là mang áp lực khó chịu.
Đi theo chị Ngô xuống lầu, lia mắt ra bậc cửa liền nhìn thấy một bóng dáng thẳng tắp đang đứng trước hồ cá, trên người mặc quân trang, tóc đã lấm chấm bạc, thân hình cao lớn. Chỉ có điều chỉ nhìn bóng lưng cũng cho người khác cảm giác tấm lưng đó đã gánh vác nhiều tang thương. Khi ông xoay mặt lại, hiện rõ khí thế không giận mà uy tự nhiên tản mát ra, năm tháng đã lưu lại trên đó những dấu vết không phai mờ. Đôi mắt thâm trầm nhìn cô, tựa như đánh giá lại như cười, cô không tự nhiên quay mặt, ngón tay bất giác đưa lên vuốt tóc, vô cùng khẩn trương.
Trong lòng thầm đem Mục Lương Hòa ra mắng một trăm lần, nếu mà nhẩm lẩm cũng có thể giết người thì Mục Lương Hòa đã bị cô niệm cho thương tích đầy mình rồi. Nếu không phải anh cố ý bắt cô quay về thì cũng sẽ không xảy ra tình cảnh như hôm nay. Tạ Thanh Ninh từ nhỏ đã là một đứa bé thông minh, rất biết thức thời, ở trước mặt Mục Lương Hòa thì dám náo loạn làm càn chứ trước mặt vị cha chồng này thì đương nhiên không dám. Cô thận trọng hít thở, chờ đợi cha chồng mở lời.
Mục Hồng Quân bước một bước về phía trước, bước cũng không lớn, vẫn giữ một chút khoảng cách với cô gái đang cúi đầu trước mặt. Cô gái trước mặt này còn không phải là cái con bé đã kết hôn cùng con trai ông 3 năm trước sao. Nói đúng hơn là nàng dâu vừa lấy giấy kết hôn liền bỏ đi 3 năm trời.
"Lương Hòa đâu rồi, nó không ở nhà sao?" Ông cất tiếng, thanh âm hùng hậu.
"Vâng, anh ấy đi họp trong quân, buổi tối mới về ạ." Cô cẩn thận trả lời, đúng lúc chị Ngô bưng ra một bình trà Phổ Nhĩ*, hương thơm tỏa tứ phía. Cô nhân cơ hội mời ông rồi bước lại sofa ngồi xuống, Mục đại thủ trưởng luôn luôn đem cho cô cảm giác áp