XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Quý Tính Công Chúa

Quý Tính Công Chúa

Tác giả: Tắc Mộ

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341678

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.

iều, ta cũng rất vui mừng, Thái sư chính là một phụ tá đắc lực.
Ta cảm thấy ta tựa hồ đã đoán đúng rồi? ! Thật sự có liên quan tới vết thương trên người Vô Mẫn Quân! Là do ca ca Vô Mẫn Quân gây ra? Nhưng mà cho tới bây giờ ta chỉ biết là Tây Ương quốc hoàng đế chỉ có một người con, chính là Vô Mẫn Quân, chính là thái tử! Khi nào thì hắn lại có thêm một ca ca xuất hiện? !
Thái Sư không phát hiện vẻ mặt ta nghi hoặc, mà là nhìn đám mây trôi trên trời ở bên ngoài đình, nói: “Ai, đại khái cũng thật là mọi chuyện đã được xác định rồi, tự nhiên ngài ấy bỗng nhiên chết bất đắc kỳ tử… Khi đó đưa người từ trong mật thất ra, cả người của người đều là vết thương, lão thần quả thật không thể chịu nổi, thật sự là…”
Ta thấy Thái Sư dường như có lệ trong mắt, nhanh chóng nói: “Ta không trách người, ta không trách người, người không biết không có tội…”
Thái Sư liếc mắt nhìn ta một cái, cười cười nói: “Dường như từ sau khi Trường Nghi công chúa gả tới đây, tính tình của người trở nên rất tốt… A, lão thần biết ngài hận nhất vẫn là tiên hoàng… Tiên hoàng đều biết người đã gặp phải chuyện gì nhưng lại như không nhìn thấy…”
Thái Sư thở dài, nói: “Quan hệ phụ tử giữa hai người lại bất hòa như vậy cũng là trong dự kiến. Mà hiện tại Hoàng thượng người lại không trở thành một bạo quân khiến cho người ta sợ hãi đã là vinh hạnh cho Tây Ương quốc … Có lẽ là cũng có chút liên quan tới Trường Nghi công chúa.”
Nói xong, dường như ông đang nhớ lại, nói: “Khi đó ngài tấn công Đông Nguyên quốc, ngay từ đầu lý do đầy đủ, thế nhưng dường như bên trong là do muốn giết người mà tiến công, lão thần vô cùng lo lắng… Cũng may, hiện tại người đã không còn cảm giác muốn giết người như vậy nữa.”
Ta nói: “Là… Khi đó, trong óc không rõ ràng lắm…”
Thái Sư cười cười: “Cũng không thể nói như vậy, chung quy cũng còn là vì Tây Ương quốc muốn thống trị thiên hạ, chỉ dựa vào vũ lực là không được , hiện tại võ công người trác tuyệt, có thể đông chinh bắc thảo, nhưng sau khi người đánh hạ cũng rất ít có người thật tình thần phục, nhưng nếu dùng thủ đoạn thì đều không phải là như thế … Giống vậy chuyện Bắc Xương quốc lần trước, để cho bọn họ chắp tay đưa lên mười tòa thành trì, hiện tại dân chúng thất vọng xuyên thấu đối với Bắc Xương quốc, mà người lại đối xử tốt với bọn họ, bọn họ liền cam tâm quy thuận, không phải sao? Tuy rằng địch quốc chắp tay đưa lên thổ địa, chính là chuyện có khả năng xảy ra nhỏ nhất nhưng là đủ để cho người ta hiểu được, muốn thống trị thiên hạ, phải bao gồm nhiều mặt cả đức hạnh lẫn vũ lực. Lần này Khâm tướng quân đại thắng trở về, nhưng cũng không phải trực tiếp tấn công, chiến sĩ của chúng ta thương vong chưa tới trăm người, thật sự là trước đó chưa từng có, ít nhiều cũng do quyết sách anh minh của Hoàng Thượng…”
Ta liên tục gật đầu nói: “Thái Sư nói rất đúng… Về sau trẫm tuyệt đối sẽ không sử dụng vũ lực lung tung.”
Ta ghi nhớ những lời nói của Thái Sư ở trong đầu, tính trong chốc lát về nói lại cho Vô Mẫn Quân nghe.
Thái Sư gật gật đầu: “Hoàng Thượng, bây giờ người đã vô cùng tốt rồi, thiên hạ này, tứ quốc này, tương lai đều là của Tây Ương , ngài trăm ngàn không cần bị chuyện quá khứ trói buộc .”
Tuy rằng không biết Thái Sư nói “Chuyện quá khứ” là cái gì, nhưng ta thấy giọng điệu Thái Sư trang nghiêm mà mà đau thương, liền liên tục gật đầu nói: “Nhất định, nhất định.”
Thái Sư chỉ chỉ bên ngoài hoa đón xuân, nói: “Những bông hoa đó, trải qua mùa đông rét lạnh bây giờ rốt cuộc đã có thể nở rộ, không phải giống như chính Hoàng thượng người sao, cho dù đã trải qua đau khổ như vậy, hôm nay cũng đã trưởng thành sao… Đáng tiếc, lão thần không còn nhìn thấy ngày mà người thống nhất tứ quốc rồi …”
Ta không biết vì sao mà rơi lệ, cũng vội vàng nhìn về phía đóa hoa đón xuân mà ông chỉ, hoa đón xuân nở rất đẹp so với lúc mới đầu xuân, là lúc xinh đẹp sum xuê nhất, chiếm vị trí lớn nhất ở trong ngự hoa viên, màu vàng chói lọi lay động trong gió giống như tấm vải màu vàng bị gió thổi nhẹ.
Ta nhẹ nhàng lau nước mắt đi, nói: “Thái Sư, người nói gì vậy… Khẳng định Thái sư có thể nhìn thấy một ngày như vậy.”
Thái Sư không có trả lời.
Quay đầu lại, thấy ông đang tựa lưng vào ghế ngồi, hai mắt nhắm lại, giống như là đang ngủ.
Nguyên niên Tây Ương quốc, nguyên lão tam triều, Thái sư cả một thế hệ qua đời.
(Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: về niên hiệu là như vậy, năm thứ nhất tân đế đăng cơ hay là muốn tiếp tục sử dụng niên kỉ của tiên hoàng, năm thứ hai mới là xx nguyên niên, lúc này mới là năm thứ nhất Vô Mẫn Quân đăng cơ, cho nên là gọi là nguyên niên không phải là nhị niên)






Ngày Thái Sư hạ táng, trận mưa đầu xuân rơi xuống, liên miên không ngừng rơi xuống trong không trung, rơi cả một ngày cũng không ngừng lại.
Ta khóc đến sưng đỏ hai mắt, ta cứ nghĩ tới chuyện ngày hôm đó cùng với Thái Sư, nước mắt sẽ không nhịn được mà rơi xuống, Vô Mẫn Quân vẫn rất trầm mặc, hắn rất hiểu biết ta, không có tới an ủi, nói những lời