Năm Tháng Là Đóa Lưỡng Sinh Hoa
Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341838
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1838 lượt.
g nói với Quyển Nhĩ lúc này đang ngồi đối diện anh với tâm trạng bất an.
Đúng, đó cũng là phép lịch sự tối thiểu mà, Quyển Nhĩ lập tức đứng dậy đi về phía Đinh Mùi.
Đinh Mùi không hề nhìn cô, nhưng cô để ý thấy anh hơi nhíu mày, rõ ràng không hề hoan nghênh việc Quyển Nhĩ xuất hiện không đúng lúc.
“Anh Đinh Mùi, thật trùng hợp!” Quyển Nhĩ thừa nhận, giọng cô có phần hơi khoa trương, khoa trương hơn là vẻ mặt của cô. Bởi vì không biết thể hiện niềm vui thế nào cho phải, cô chỉ có thể cười rất tươi để lộ hàm răng đều tăm tắp.
“Đúng thế, thật trùng hợp.”
Đinh Mùi vẫn ngồi đó, chỉ hơi ngẩng đầu lên, chỉ vào Quyển Nhĩ giới thiệu: “Bạn học đại học với anh”. Chỉ một câu nói đó, anh đã thể hiện rõ sự xa gần của mình.
“Chào bạn, tôi là Triệu Kỳ.” Cô ta đứng dậy gật đầu nhẹ với Quyển Nhĩ tỏ ý chào hỏi, sau đó lại nhìn về phía sau Quyển Nhĩ, “Bạn đi một mình à? Ngồi cùng bàn với bọn mình luôn đi.”
Khúc Đông Quang hiểu và quan tâm đưa cô về tận nhà, xoa xoa đầu cô rồi đi, không hỏi bất cứ câu nào.
Quyển Nhĩ về đến nhà liền gửi một tin nhắn cho Đinh Mùi: “Cô ta là ai?”. Quyển Nhĩ liên tục gửi tin nhắn tới nhưng mãi không thấy Đinh Mùi trả lời.
Đến giữa đêm, Quyển Nhĩ mới nhớ ra là mình có thể gọi điện cho anh. Nhưng bấm số gọi đi, điện thoại của anh đã tắt máy. Mùi vị của sự chờ đợi thật đau khổ, Quyển Nhĩ tự mắng mỏ chán ghét mình và suy nghĩ rất nhiều, cho tới tận gần sáng cô mới thiếp đi.
Hôm sau là Chủ nhật, thứ Hai Quyển Nhĩ vẫn không liên lạc được với Đinh Mùi. Chiều thứ Hai đi làm về, cô mới gặp Đinh Mùi khi anh đang chuẩn bị mang theo đồ đạc ra khỏi nhà.
“Anh đi đâu?”
“Công tác.”
“Cô ta là ai!” Quyển Nhĩ túm lấy túi của anh. Hai người nói nói cười cười bị cô bắt gặp tại trận, cô không thể coi như không có chuyện gì xảy ra. Huống hồ suốt bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên cô hỏi chuyện của anh, anh đừng mong mà thoát được.
“Em không thấy chán sao?” Đinh Mùi cảm thấy hối hận vì đã đến đây.
“Chê em phiền phức phải không, vậy ai không phiền, cô ta?” Câu nói này rõ ràng là oán trách.
“Nếu anh nhấc chân đi, em sẽ ngồi bệt xuống đất có phải không?” Đinh Mùi thẳng tay ném chiếc túi xuống đất, không giành giật với Quyển Nhĩ nữa.
Quyển Nhĩ buông chiếc túi ra, đổi lại túm lấy vạt áo của anh. Chiếc áo sơ mi mới này là của cô vừa mua cho anh, tốn của cô những năm trăm tệ. Cô vừa được lĩnh lương, vừa đúng lúc nghe anh kể bạn bè đồng nghiệp chê anh ăn mặc quá cổ lỗ và cũ kĩ. Vì thế cô đi dạo phố suốt một ngày trời, chịu khó nghiên cứu xu thế thời trang gần đây, mua cho anh một chiếc áo sơ mi có họa tiết nhưng không quá rực rỡ này. Chiếc áo sơ mi này còn được cưng chiều hơn cả cô, sau khi mua về, không như Quyển Nhĩ lo lắng là sẽ bị nhét vào đâu đó giống như trước kia, ngược lại còn được anh thường xuyên lấy ra dùng. “Ngồi dưới đất ăn vạ là việc mà bọn trẻ con thường làm khi đòi thứ gì đó, sao em lại phải làm thế! Anh không nói cho rõ ràng, anh đi đâu em sẽ theo tới đó.”
“Em cho rằng giờ em không phải là đứa trẻ con đang ăn vạ sao?”
“Nếu anh cảm thấy em đang ăn vạ anh, em xin lỗi, giờ anh có thể trả lời câu hỏi của em rồi chứ?”
“Trả lời rất dễ, nhưng anh cho rằng anh không cần thiết phải trả lời em, bởi vì em không có tư cách để hỏi.” Đinh Mùi đốt một điếu thuốc, cảm giác nhẹ nhõm khi phả ra những lời độc ác cùng hơi thuốc lá.
“Em không có tư cách, ai có, là cô ta sao? Đinh Mùi, không ngờ bây giờ anh cũng rất thức thời, còn định chơi trò một chân hai thuyền nữa.”
“Nếu em có thể được coi là một con thuyền, anh đương nhiên sẽ có hỏi có đáp.”
Cuối cùng thì Quyển Nhĩ đã biết, thế nào gọi là siêu tức giận, giọng cô bình tĩnh tới mức không thể bình tĩnh hơn, “Vậy em là gì của anh?”.
Đinh Mùi không trả lời Quyển Nhĩ. Anh nhìn đồng hồ, phải đi ngay, chuyến bay sẽ cất cánh sau hai tiếng nữa. Lục Quyển Nhĩ đã không còn xù lông lên như con gà chọi nữa, anh nói một câu có tính an ủi, “Đừng ồn nữa, xem bộ dạng của em có giống ai không?”.
Sau đó, anh kéo túi bỏ đi, lần này Quyển Nhĩ không ngăn anh nữa.
Lục Quyển Nhĩ là gì của anh? Trên đường ra sân bay Đinh Mùi suy nghĩ rất nhiều. Cuối cùng vẫn không có kết quả. Với cô, không phải anh vừa gặp đã yêu, cũng không thể gọi là tiếp xúc lâu thì nảy sinh tình cảm, nhưng có một thứ rất quan trọng đối với một người đàn ông như anh, đó là anh đã trường thành từ Quyển Nhĩ. Cho tới lúc này, cô vẫn là người khiến anh yên tâm nhất, là người anh cảm thấy dễ chịu nhất khi ở cùng. Nhưng nếu như thế mà bị trói chặt, như thế mà yêu đương, kết hôn, sống với nhau cả đời, anh cũng chưa từng nghĩ qua một lần.
Triệu Kỳ đối với anh, có thể còn có ý nghĩa đặc biệt một chút, điều này lòng anh hiểu rõ hơn ai hết. Từ ngày Triệu Kỳ vào làm việc trong tổ của anh, suốt ngày cứ một câu “Anh Đinh” hai câu “Anh Đinh. Những việc không hiểu, cho dù có liên quan tới anh hay không, đều tìm anh nhờ giúp đỡ. Vì thế hai người nhanh chóng trở nên thân thiết.
Học lực của Triệu Kỳ không cao, nhưng vừa vào đài đã có biên chế chính thức, thế thôi cũng