Tác giả: <b>các truyện khác của Mộc Phan</b>
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1780 lượt.
mà anh yêu thích về. Lúc về nhà cũng rất biết cách tiếp chuyện anh, có điều nội dung câu chuyện lại giống như soi mói bới móc, nghe chẳng vào tai chút nào.
Cả hai bên cô đều không nói được, chỉ cố gắng hành động thận trọng hơn thôi.
“Hai cậu lại cãi nhau sao?”
“Không.” Giờ thì không cãi nhau được nữa, trở thành người một nhà nên cũng có nhiều việc phải suy nghĩ hơn. Quá mong muốn mình sống hạnh phúc cho người khác thấy nên những lời muốn nói đều phải nuốt vào trong. Nhưng sự thanh bình bề ngoài này có thể duy trì được bao lâu nữa? La Tư Dịch như đã nhìn thấy những vết nứt trên đó cứ dần dần to lên.
“Sáng mai mình đánh cho cậu một bộ khóa, muốn đến lúc nào thì cứ đến.” Quyển Nhĩ biết, giờ Tiểu La không có chỗ nào yên tĩnh để giãi bày tâm sự nữa">
“Mình đến đây, anh ta thì sao?” Anh ta ở đây là muốn nói tới Đinh Mùi. Chuyện với Đinh Mùi, cô chưa bao giờ giấu Tiểu La.
“Anh ấy sẽ không đến đây đâu.”
Ngày mà Quyển Nhĩ quyết định thuê căn hộ này, cô có gọi điện cho Đình Mùi. Anh vừa nghe nhắc đến tên của khu chung cư, đã tỏ ý muốn Quyển Nhĩ chuyển sang chỗ khác. Quyển Nhĩ hỏi anh tại sao chỗ này lại không được, nhưng anh không nói.
Quyển Nhĩ vì đi tìm nhà, đã phải bận rộn gần nửa tháng. Lên mạng tìm, gọi điện, sau đó những ngày nghĩ đều chạy khắp nơi để tìm phòng. Khó khăn lắm mới chọn được căn phòng này, cũng đã nói với ba mẹ cả rồi, bảo cô không được hỏi lý do mà phải chuyển đi nơi khác, cô không làm được.
Trong thời gian chuyển nhà, cô nghĩ mình đã tìm ra nguyên nhân mà Đinh Mùi không thể nói ra kia. Những người ra vào khu chung cư này, nhìn mặt rất quen, những khuôn mặt đó chỉ có thể gặp trên ti vi mà thôi, mặc dù không nổi tiếng nhưng với Đinh Mùi mà nói, cũng có thể gọi là người quen. Vì vậy anh ấy có không đến thì cũng không trách được người khác, ai bảo cô tự cho mình là thông minh.
Dừng một lát, La Tư Dịch mới nói, “Sao cứ nói đến chuyện gì cũng không thể nói tiếp được thế?”.
“Bởi vì xung quanh bọn mình đều là những ngõ nhỏ, mà lại là ngõ cụt.”
“Công việc thì sao, cũng không thuận lợi?”
Qua ba năm, công việc của La Tư Dịch đã tương đối ổn định. Do biểu hiện xuất sắc, dưới cô ấy còn có mấy nhân viên nữa, phụ trách một mảng công việc. Gần đây cô đang suy nghĩ để nhảy việc. Nhân lúc đang kiếm được tiền thì cố gắng kiếm, sau khi chuyển đến đơn vị công tác mới, sinh một đứa con và nuôi nó khôn lớn, có cơ hội tốt lại nhảy. Công việc đối với cô ấy mà nói, chưa bao giờ là vấn đề. Nhưng đề tài này, không thể nhắc tới khi ở nhà, cô không muốn Sách Lang không vui.
“Công việc vẫn ổn, dần dần cũng quen việc rồi, áp lực vẫn rất lớn. Lúc học thì chỉ mong tới kỳ thi là xong. Còn khi bắt tay vào làm việc, mới thấy thi cử không phải là chuyện đáng sợ nhất. Đáng sợ là những sợi dây thắt vòng trong vòng ngoài quanh cổ, mà không biết đến khi nào mới tháo ra được.”">
“Đến mức vậy sao? Có phải cậu không thích việc này? Làm công việc mình thích, mới cảm thấy vui vẻ.”
“Mình nghĩ cứ làm một thời gian nữa, mình thích gì, đến mình còn không biết nữa là.”
Có căn hộ của riêng mình, bắt đầu bước chân vào xã hội, bắt đầu làm việc, bắt đầu một cuộc sống độc lập.
Mặc dù Quyển Nhĩ thấy rất lơ mơ, rất chán nản, nhưng vẫn chỉ biết dựa vào bản thân mình để bước những bước đầu tiên.
Lần đầu tiên Đinh Mùi đến nhà cô, là vào một đêm rất khuya. Lúc đó là hai hay ba giờ đêm, Quyển Nhĩ cũng không nhớ rõ nữa. Đầu tiên là điện thoại di động của cô đổ chuông, cô nhấc máy thì nghe thấy giọng Đinh Mùi, “Em ở khu nhà nào, số nhà?”.
Quyển Nhĩ ngủ say tới mức không thể phân biệt được là mơ hay là thật, bị anh giục tới hai lần mới đọc được địa chỉ cho anh nghe. Đúng là có người bấm chuông cửa, lúc đó cô mới dám tin tất cả đều là thật.
Buổi tối hôm đó, hình như Đinh Mùi đã uống kha khá, cho nên cũng không giày vò cô nhiều, rất nhanh chìm vào giấc ngủ. Nhưng cũng chính lần này đã khiến Quyển Nhĩ sáng hôm sau suýt chút nữa thì không dậy nổi. Lâu quá rồi không làm chuyện đó, các bộ phận trên người cô đều đang tố cáo rằng chúng không thích ứng được.
Cô miễn cưỡng ra khỏi giường, vội vội vàng vàng đi tới công ty để quẹt thẻ, lúc đó cô mới nhớ ra, tối qua thậm chí họ còn không nói với nhau câu nào. Là cô không hỏi hay anh không trả lời? Cô quên mất rồi. Thật đơn giản, quan hệ của hai người phát triển tới cuối cùng, ngày càng đơn giản, đến việc trao đổi trò chuyện cũng bị lược bớt đi, vốn thứ duy trì quan hệ của hai người cũng không phải là những thứ đó. Nhưng rốt cuộc thì là gì? Bản thân Quyển Nhĩ cũng không tìm ra đáp án.
Giờ nghỉ trưa, đoán rằng anh cũng đã dậy, Quyển Nhĩ gửi tin nhắn “Trong nhà có mỳ ăn liền”.
Đinh Mùi trả lời, “Anh đi công tác rồi, đã khóa cửa.”
Từ sau lần đó, thỉnh thoảng Đinh Mùi lại đến vào giữa đêm. Quyển Nhĩ bị anh áp đặt thời gian, không hề hẹn trước, thực sự cô rất bất bình bởi việc đó ảnh hưởng đến gi ngủ của cô. Hoặc là không ngủ được, hoặc là ngủ rồi giữa đêm đột nhiên phải tỉnh dậy. Giờ không giống như hồi còn đi học, nếu buổi tối không ngủ đủ giấc, ban ngà