Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342011
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2011 lượt.
mà mới trước đó hai giây vẫn còn hiện lên
cảnh tượng hạnh phúc, mỉm cười một hồi lâu.
- Cảm ơn
Cảm ơn cha, cảm ơn mẹ.
Để chăm sóc một đứa trẻ - không giống với những đứa trẻ bình thường
khác - là con, thậm chí mẹ đã phải từ bỏ sự nghiệp của mình, ở nhà suốt
mười bảy năm qua.
Dạy con học ngôn ngữ bàn tay.
Dạy con học chữ.
Dạy con nhìn và đoán lời nói qua khẩu hình.
Dạy con mở miệng nói bằng lời.
Tất cả những chuyện này đối với người bình thường đều rất đơn giản,
nhưng đối với một đứa trẻ khuyết tật như con thì đều là những thử thách rất gian khó và lâu dài.
Cảm ơn cha mẹ đã chưa từng bao giờ nghĩ tới chuyện từ bỏ.
Giống như đem hòn đá chạm khắc thành kim cương.
Giống như đem viên ngọc thiết kế thành đồ trang sức.
Cảm ơn cha mẹ đã dùng mười bảy năm để nuôi dạy và rèn luyện con.
Tô Ngu lấy từ trong cặp sách ra một tấm huy chương.
Hình một chiếc lá phong với những đường lượn mềm mại, cùng những chữ
in hoa rất tinh xảo.
S .S .
Minh chứng cho tư cách là học sinh của trường S.S.
Tiến thẳng trên con đường xán lạn đến cung điện thiết kế châu báu.
Lúc này đây, con đường ấy đang mở rộng trước mặt cô, chờ đợi cô thực
hiện giấc mơ của mình.
Tám giờ sáng - khoảng thời gian mà giao thông của thành phố B ách tắc
kinh khủng nhất.
Mặc dù Tô Ngu đã từ chối, nhưng Tô Hòa vẫn kiên quyết dùng chiếc xe đạp điện đã được sửa chữa lại để đưa cô đến trường. Vẫn là con đường với dòng người đông đúc, vì đã có bài học từ hôm trước, nên lần này Tô Hòa đi rất thận trọng.
Kết quả là, tình cờ như không thể tình cờ hơn được nữa, họ lại nhìn thấy một lần nữa chiếc xe biển số SS5A14 ở đúng chỗ rẽ hôm trước.
- SS5A14 lại là xe của con người biến thái ấy!
Tô Hòa nghiến răng, tăng tốc đuổi theo. Nhưng tốc độ của chiếc xe đạp
điện làm sao sánh được với chiếc xe hơi, nên chỉ mấy giây sau đó, họ đã bị bỏ rơi lại tít đằng sau.
Tô Hòa vòng hết chỗ này lại lượn qua chỗ khác, khó khăn lắm mới đuổi kịp ở một ngã tư đèn đỏ, nhưng vừa mới áp sát tới bên chiếc xe và ra hiệu bằng tay thì đèn tín hiệu đã chuyển màu xanh, chiếc ô tô lại lao vút đi.
- Này! Này! Này. Thật đáng ghét!
Tô Hòa đành tiếp tục đuổi theo, cuối cùng, khi tới bãi đỗ xe của trường S.S
thì cũng đã đuổi kịp.
Xem ra, vị giám khảo biến thái cũng đã rút kinh nghiệm, không còn tùy tiện đỗ xe ở làn đường dành cho xe ô nữa.
Tô Hòa quay lại làm động tác tay với Tô Ngu: "Em cứ lên lớp đi."
Trước sức mạnh hành động cấp SSS của bà chị họ, từ trước tới nay Tô Ngu
không có cách nào ngăn cản được, điều duy nhất có thể làm là mặc kệ chị ấy, vì thế cô ngoan ngoãn rời đi.
Tô Hòa gạt chân chống xe, lúc đó, của kính của chiếc xe hơi cũng đã hạ xuống, Ôn Nhan Khanh lạnh lùng quan sát cô.
Tô Hòa lập tức đổi nét mặt, gật đầu cúi mình:
- Chào thầy Ôn, ha ha, thầy đến sớm quá nhỉ. Tôi là Tô Hòa, là cái người
hôm qua, vâng, người đã giẫm chân lên xe của thầy - Khi nói những lời này trong bụng, cô thầm rủa gã thiếu niên đáng ghét.
- Hôm qua trong điện thoại chưa nói được rõ, về chuyện bồi thường - Cô nhón chân nhìn lên nóc xe, chỗ bị chân giẫm lên làm tróc sơn vẫn còn, xem ra anh chàng này vẫn chưa đem xe đi sửa, Tô Hòa thấy im đập càng dữ hơn -
Thầy xem, lúc nào thầy có thời gian đem xe đi sơn lại?
Tấm cửa kính xe bống nhiên được nâng lên.
Tô Hòa ngây người ra, vội đi theo. Người trong xe đã bước ra.
- Thầy Ôn?
- Tôi phải lên lớp đây! - "Ông thầy biến thái" lạnh lùng nói xong câu ngắn
gọn đó rồi phủi áo bỏ đi.
- Nhưng chuyện bồi thường - Tô Hòa cứ trố mắt lên nhìn theo bóng người khuất dần ở phía góc tường, cuống lên định ngăn anh ta lại - Rốt cuộc là phải đền bao nhiêu, đền như thế nào, thầy cũng cứ nói một câu cho tôi biết
đi, đừng bắt tôi cứ phải lo lắng thế này chứ
Trong lúc cô đang rên rỉ những lời trên thì tiếng chuông điện thoại di động vang lên. Nhìn số điện thoại, cô càng ngán ngẩm hơn, chẳng biết làm gì đành nhấn nút nghe với vẻ đau khổ. Ở đầu dây bên kia, một giọng nói mềm mại
nhưng chẳng khác gì giọng của ma đòi mạng vang lên:
- Tô Hòa đấy phải không? Tôi là Noãn Dương đây. Sao tôi vẫn chưa thấy
bản thảo đâu nhỉ?
Thượng đế ơi!
Trong khi Tô Hòa đang đau khổ với hai tai họa ập đến cùng lúc thì Tô Ngu
đã bước vào lớp học của mình.
Cô ngạc nhiên phát hiện ra, lớp học này khác hẳn những lớp học thông thường. Dọc đường đi cô thấy, trong các lớp học dù có ít học sinh, nhưng bàn ghế vẫn được xếp đặt một cách rất trật tự, ngăn nắp.
Duy có lớp học này là chỉ có một chiếc bàn hình bán nguyệt, quây quanh chiếc bảng đen.
Với cách sắp xếp như vậy, không những kéo gần được khoảng cách giữa thầy và trò, mà đói với Tô Ngu, chỉ cần cô ngồi ở vị trí ngoài cùng là có thể nhìn thấy được tất cả mọi người.
Rất thuận tiện Tô Ngu ngồi xuống, đặt cặp sách xuống và cảm thấy có gió thổi vào từ cửa sổ, cô khoan khoái hít một hơi thật sâu.
Đúng lúc cô đang thưởng thức cảm giác ấy thì Tạ Thanh Hoan và Quan Tiểu Đông bước vào, phía sau l