Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342008
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2008 lượt.
ưng là Ôn Nhan Khanh.
Ôn Nhan Khanh đưa tay lên nhìn đồng hồ, rồi tiện thể đóng cửa lại.
Tạ Thanh Hoan và Quan Tiểu Đông vội ngồi vào chỗ.
Ôn Nhan Khanh bước tới bục giảng, đưa mắt nhìn qua khuôn mặt của ba
người một lượt:
- Rất dễ chịu phải không? Ngồi ở đây, trở thành học sinh của S.S, một
tương lai tươi sáng đang chờ đón các bạn, tất cả đều rất tuyệt, phải không?
Dừng một lát, Ôn Nhan Khanh quay người vẽ lên bảng một hình tròn, sau đó vẽ một vòng tròn nhỏ bên trong đó, rồi vạch một đường chia đôi đường tròn nhỏ.
Vẽ xong, Ôn Nhan Khanh quay người lại, nhìn vào Tô Ngu rồi chậm rãi nói:
- Nếu nói, hình tròn lớn là một ngàn thí sinh, thì những người thi đỗ chỉ là
con số bé nhỏ như hình tròn nhỏ này, tức bốn phần nghìn. Trong bốn phần
nghìn ấy, số người có thể hoàn thành khóa học và tốt nghiệp S.S chưa đầy
một nửa. Cũng có nghĩa là, bây giờ các bạn có bốn người, có thể, ba năm sau, chỉ có hai người tốt nghiệp, thậm chí còn ít hơn thế. Vì vậy, đừng tưởng rằng ngồi ở đây rồi thì không phải lo điều gì nữa. Con đường tương lai của các bạn còn rất dài - Nhìn ánh mắt hoảng hốt của học sinh, Ôn Nhan Khanh vứt viên phấn, rồi treo một tấm bảng sắp xếp chương trình học lên bảng - Bắt đầu từ hôm nay, việc học tập của các bạn chia thành ba phần: Phần một là phần cơ sở, lên lớp vào thứ hai, thứ tư, thứ sáu, do các thầy giáo phụ trách môn học lên lớp; phần hai là phần thực hành thủ công, thứ ba hàng tuần tới quan sát và học tập tại xưởng gia công ngọc trực thuộc SEASON; phần ba, cũng có nghĩa là vào thứ năm hàng tuần sẽ học giờ của tôi.
Nói đến đây, bỗng nhiên Ôn Nhan Khanh mỉm cười. Anh ta đừng cười có khi còn ổn, bởi khi anh ta cười thì nhiệt độ trong lớp hạ xuống tới gần mức đóng
băng:
- Theo giờ học của tôi để làm gì? Đáp án chỉ có một, đó là: Thi.
Cả lớp học chết lặng.
Xem ra Ôn Nhan Khanh rất vừa lòng với không khí đó, nên nói tiếp:
- Lần thứ nhất thi trượt có thể thi lại; lần thứ hai thi trượt sẽ bị trừ điểm;
lần thứ ba thi trượt thì hãy gói ghém hành lý và trở về nhà.
Mặc dù Tô Ngu không hiểu hết được từng lời của Ôn Nhan Khanh, nhưng cô cũng hiểu được bảy, tám phần: Thầy Ôn nói rằng phải thi rất nhiều có một chút ngoài dự liệu, nhưng đó là lẽ thường tình.
- Vì thế, các bạn học sinh yêu quý của tôi, các bạn rất may mắn, hôm nay là
thứ năm
Ôn Nhan Khanh chưa nói xong, Tô Ngu đã cảm thấy chiếc bàn rung mạnh - Quan Tiểu Đông vừa ngồi phịch xuống đất. Cậu ta vội vàng ngồi dậy, luôn
miệng nói:
- Xin lỗi thầy! Xin lỗi thầy! Xin lỗi thầy! Xin
Còn người ngồi ở đầu đằng kia - Tạ Thanh Hoan thì chau mày lại.
Quan Tiểu Đông vừa quan sát sắc mặt Ôn Nhan Khanh, vừa run rẩy ngồi
trở lại vị trí cũ, lúc ngồi xuống còn suýt nữa làm đổ cả ghế, khiến cho Tạ
Thanh Hoan càng có vẻ tức giận, môi mấp máy
Tô Ngu cũng thấy hơi giật mình, có phải Tạ Thanh Hoan đã nói là "Đồ bỏ
đi"?
Không biết có phải là mình đã nhìn nhầm không?
Quan Tiểu Đông ngồi bên cạnh im lặng, cúi đầu xuống, mặt đỏ bừng lên.
Không khí có vẻ căng thẳng, cô có thể cảm nhận rất rõ là bàn tay đặt trên
bàn đang rung lên, Tô Ngu định thần, thấy Ôn Nhan Khanh đang đứng bên bàn, ngón tay bên mép bàn của thầy thì đang gõ khẽ lên đó, khi cô ngẩng đầu
lên, ánh mắt của hai người gặp nhau, Ôn Nhan Khanh nói:
- Hãy cho tôi xem các bạn đã mang những gì đến lớp nào.
Quan Tiểu Đông vội vàng giở cặp sách, lôi ra một đống hàng trăm loại bút
vẽ và màu, hầu như chẳng thiếu thứ gì, chật cả một mặt bàn. Rồi cậu ta ngẩng đầu lên nhìn thầy giáo với vẻ lấy lòng. Nhưng Ôn Nhan Khanh không nói gì, mà dời ánh mắt nhìn sang Tạ Thanh Hoan.
Tạ Thanh Hoan lôi từ trong ngăn bàn ra một chiếp laptop hiệu Apple, đặt
lên mặt bàn, mở ra và nói:
- Đơn giản và hiệu quả là phong cách của em.
Ôn Nhan Khanh không phủ nhận, đưa mắt nhìn sang Tô Ngu.
Trên mặt bàn của Tô Ngu chỉ có một tập giấy trắng, một chiếc bút chì và
một cục tẩy.
Đôi mắt của cô trong veo, tuy cũng có đôi chút căng thẳng, nhưng phần
nhiều là sự thẳng thắn.
Ôn Nhan Khanh mấp máy môi đang định nói gì đó thì cánh cửa kính đột
nhiên bị mở ra, học sinh đến muộn xuất hiện ở cửa lớp cười bẽn lẽn.
- Thưa thầy! Em chào thầy ạ!
Tạ Thanh Hoan nhìn đồng hồ, lẩm bẩm:
- Mười giờ rồi mà mới chào buổi sáng
Vẫn là chiếc áo sơ mi quê mùa màu cháo lòng không thể nhận ra được màu
sắc ban đầu của nó, với thân hình nhỏ thó của Diệp Nhất, dường như chiếc áo ấy quá rộng. Áo quần, trừ mười điểm.
Chân cậu ta đi gì vậy? Một đôi dép lê giá mười đồng mua ở chợ đêm? Trừ mười điểm.
Còn mái tóc của cậu ta nữa, cứ cho rằng không có thời gian đi cắt tóc thì cũng phải tắm gội, chải chuốt một chút chứ? Ấy thế mà nó rối bù trông chẳng khác gì tổ quạ. Trừ mười điểm.
Lại còn cặp kính nữa chứ! Bây giờ còn ai đeo kính kiểu gọng to đen trông như đồ cổ thế kia, nó đè lên sống mũi, chẳng lẽ cậu ta không cảm thấy nặng
sao? Trừ mười điểm!
Còn nữa và còn nữa, cái dáng đứng hơi nghiêng và dựa vào khung cửa với h