Tác giả: Thập Tứ Khuyết
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342000
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2000 lượt.
của "vị giám khảo biến thái", trong phút chốc cô quên mất rằng mình đang nói chuyện điện thoại, nên đã hét lên với cậu thiếu niên kia.
Dường như cậu ta chẳng hề để ý đến cô, vẫn giẫm lên nóc xe và tiếp tục tiến về phía trước. Thì ra, chiếc xe của anh chàng đẹp trai đỗ ngay phía ngoài của bức tường rào trường học, và cậu thiếu niên kia đứng lên nóc xe là có thể với tới bức tường. Ý đồ của cậu ta rất rõ: Trèo lên xe để vượt qua tường.
- Này, cậu xuống ngay! Cậu không được giẫm lên chiếc xe đó! - Tô Hòa nhét vội chiếc điện thoại vào túi, xông đến trước chiếc xe.
Cậu thiếu niên cúi đầu xuống, nhìn cô từ trên cao. Các nét trên khuôn mặt
bị mái tóc và cặp kính che mất gần hết, chỉ còn nhìn thấy đôi môi mỏng, khóe
môi hơn nhếch lên, lộ rõ vẻ giễu cợt.
- Vì sao tôi không được giẫm? - Cậu ta hỏi.
- Vì sao ư? - Tôi Hòa chống nạnh - Thứ nhất, giẫm lên nóc xe của người
khác là một việc làm không đúng; thứ hai, đây là xe của giám khảo, giám khảo
của S.S, cậu rõ không? Cậu là học sinh của S.S à?
Cậu thiếu niên nọ không phủ định cũng không khẳng định, chỉ "ồ" lên một tiếng rồi đặt hai tay lên bức tường, khẽ dùng sức, cả người bật lên nhẹ nhàng như chim yến. Sau đó cậu ta ngồi trên bờ tường với vẻ ung dung, quay đầu lại
nhìn Tô Hòa đầy khiêu khích. Tô Hòa nổi đóa:
- Cậu xuống ngay!
- Không xuống!
- Cậu có xuống hay không?
- Nếu có giỏi chị hãy lên đây đi!
- Cậu tưởng tôi không lên được à?
Bị chọc tức, Tô Hòa không nói thêm câu gì, cũng đặt chân lên mui sau xe,
trèo lên, vừa đưa tay ra định tóm lấy cậu thiếu niên thì cậu ta đã nhún một cái, tung người nhảy vào phía trong tường.
Tô Hòa vội trèo lên nóc xe, nhìn vào phía trong thì thấy cậu ta đã nhảy xuống bãi cỏ, đang quay người lại, ngước mặt lên, rồi ra dấu một nụ hôn gió
về phía cô:
- May mắn nhé!
- Cái gì?
Tô Hòa vừa lên tiếng, thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng quát rất to:
- Cô kia! Đứng trên đó làm gì thế?
Cô quay lại nhìn thì thấy một người trông có vẻ là bảo vệ của trường đang
đứng ngay bên cạnh chiếc xe, trừng mắt lên nhìn cô.
Trời! Không biết cô cũng đã trèo lên nóc xe từ bao giờ? Chuyện này,
chuyện này
Trong khi Tô Hòa còn đang phải ra sức giải thích ở phía ngoài cổng trường thì cậu thiếu niên nọ đã bước tới phía trước của tòa nhà dành làm địa điểm thi, đưa mắt nhìn vào bên trong qua cánh cửa kính: Mấy chục thí sinh đều đang cắm cúi làm bài, còn vị giám khảo mặc áo sơ mi trắng thì đang ngồi trên chiếc ghế trước bục giảng, đọc sách với vẻ rất thư thái.
Cậu ta đảo mắt, rồi đưa tay gõ cửa. Cả mấy chục thí sinh nghe tiếng đều ngẩng đầu lên nhìn, nhưng giám khảo thì vẫn vùi đầu vào những trang sách như trước.
Cậu thiếu niên quyết định đặt tay lên nắm đấm cửa, mở cửa bước vào. Lúc đó, tới chím mươi chín phần trăm thí sinh đều ngẩng đầu lên nhìn cậu với vẻ kinh ngạc.
Có nhiều cặp mắt đổ dồn vào mình như vậy, nhưng cậu không hề tỏ ra lúng túng chút nào, hai tay đút túi, đĩnh đạc đi về phía các dãy bàn, mắt không hề dừng lại mà lướt nhìn một lượt các bức tranh phác thảo cả mọi người. Khi đi tới bên cạnh một thí sinh nam, cậu "ồ" một tiếng, rồi đưa tay chỉ vào bài vẽ
của thí sinh đó, nói:
- Ông anh, hình ảnh trong và ngoài gương là ngược nhau, thế mà sao cuống của quả táo này trong gương và ngoài gương đều quay sang phải như
vậy?
Thí sinh nam đó "à" một tiếng rồi lập tức sửa lại.
Cậu ta tiếp tục đi về phía trước, khi đi ngang qua chỗ của một thí sinh nữ,
vừa mới nhín vào thì thí sinh nữ đó không nói gì mà lấy ngay một tờ giấy khác
che bức tranh của mình. Cậu nhún vai, cuối cùng dừng lại trước một chiếc bàn
trống, đặt túi sách của mình xuống, đang định ngồi xuống thì vị giám khảo
ngồi trước bục giảng lên tiếng:
- Tôi đã đồng ý cho cậu vào rồi à?
Cậu ta bèn cười tươi đáp:
- Nhưng thầy cũng đâu có nói là không đồng ý.
Giám khảo ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cậu. Cậu
thiếu niên cũng không hề tỏ ra sợ hãi, cười hì hì và nhìn đáp trả. Hai người cứ
nhìn nhau như vậy trong khoảng chục giây, rồi giám khảo bình thản nói:
- Mười phút nữa thì giờ thi kết thúc.
Cậu thiếu niên chớp mắt:
- Có thể có một ngoại lệ được không ạ?
- Không.
- Ồ - Đôi mắt cụp xuống, cậu ta cười - Mười phút phải không ạ? Không có
vấn đề gì.
Rồi cậu khẽ đẩy vào người của một thí sinh ở gần nhất:
- Đề thi là gì vậy?
Thí sinh được hỏi đang định nói thì vị giám khảo lên tiếng bằng giọng rất
bình thản:
- Không được nói cho cậu ta biết. Người đến muộn không có tư cách biết đề thi.
Thế là thí sinh được hỏi bèn cúi đầu xuống tiếp tục với bản vẽ của mình, sợ sẽ tự chuốc họa vào thân.
Cậu thiếu niên mỉm cười nhìn giám khảo, không nói câu nào nữa.
Mười phút trôi qua rất nhanh.
Một hồi chuông kéo dài báo hiệu thời gian thi đã hết. Giám khảo gấp sách
lại, đứng dậy, nói:
- Tất cả các thí sinh hãy mang bản vẽ lên nộp.
Các thí sinh lục tục mang bản vẽ của mình lên bục giảng. Một thí sinh đi
qua, va vào bàn của