Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sắc Đẹp Trêu Ngươi

Sắc Đẹp Trêu Ngươi

Tác giả: Huyên Lạn Như Hoa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 134520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/520 lượt.

“Đúng vậy.”
“Nghe nói Trấn Nam Vương hấp dẫn lạ thường đã lâu, hôm nay gặp mặt quả nhiên là như vậy.” Ngồi đối diện Hoàng Phủ Thành, một công tử trẻ tuổi mày kiếm mắt sáng cực kì chế nhạo nói. Hắn có thể ngồi song song với Hoàng Phủ Thành, địa vị đương nhiên không kém gì Hoàng Phủ Thành, cho nên mới dám nói như vậy. Chỉ thấy hắn nâng chén rượu lên, vẻ mặt khinh thường nhưng cực kỳ khách sáo nói với Trang Ngũ, “Ngũ thiếu gia của Trang gia sao? Ngưỡng mộ đã lâu.”






Cung Yến
Trang Ngũ không hề cố kỵ trừng mắt nhìn hắn một cái, sau đó nở một nụ cười nâng chén rượu nói, “Không biết người ngươi ngưỡng mộ đã lâu là Nhị ca, Tam ca hay là Tứ ca của ta vậy?”
Công tử kia sửng sốt. Tiếng xấu của Trang Nhị, Trang Tam, Trang Tứ có thể nói là không ai không biết.
Trang Ngũ đắc ý, “Hay là cả Nhị ca, Tam ca, Tứ ca của ta ngươi đều vô cùng ngưỡng mộ đã lâu? Ta đây xin thay các ca ca cảm tạ cảm tình của các hạ trước. Tương lai có cơ hội nhất định sẽ giới thiệu mọi người quen biết, ta nghĩ các ngươi nhất định sẽ nói chuyện rất ăn ý. Tiên kiền vi kính!” Trang Ngũ sảng khoái nâng chén rượu uống cạn rồi nhìn hắn.
(Tiên kiền vi kính: xin uống trước để tỏ lòng thành tâm)
“Thì ra yến hội hoàng thất là như vậy a!” Trang Ngũ bĩu môi, “Buốn chán muốn chết. Nhưng rượu này thật ra cũng không tệ.” Trang Ngũ cầm chén rượu nhấp một ngụm nhỏ, không dám uống nhiều.
“Đây là rượu Trúc Thanh mà Tây Châu cống nạp.” Hoàng Phủ Thành nói.
“Tây Châu?” Trang Ngũ chớp chớp mắt. “Đó chẳng phải địa bàn của tiểu mỹ nhân sao? Rượu này là tiểu mỹ nhân mang đến?”
Hoàng Phủ Thành gật đầu.
Trang Ngũ nghiêng đầu, “Nhưng ta không nhớ là tiểu mỹ nhân mang theo cái gì a?”
“Trước khi ta xuất phát một tháng, cống phẩm đã được đưa đến Ân Thành.” Hoàng Phủ Thành giải thích.
“Ra là vậy… ha ha…” Trang Ngũ nghĩ tới cái gì đó, dựa vào hoàng Phủ Thành nói, “Nếu tiểu mỹ nhân và cống phẩm đi cùng nhau, ta đây chẳng phải là được cả hai sao.”
Hoàng Phủ Thành nhướng mày, “Phải vậy không? Vậy ngươi nói cho ta biết hiện tại ngươi ‘được’ cái gì?”
“A..” Trang Ngũ nghẹn lời, vùi đầu vào uống rượu.
Hoàng Phủ Nghi càng nhìn càng đau lòng, suýt chút nữa đã khóc ngay tại chỗ. Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao cái tên gọi là Trang Ngũ kia lại dựa vào gần vương đệ như thế? Vì sao vương đệ lại không chút kháng cự? Không chỉ vậy, bọn họ còn thừa dịp biểu diễn ca vũ mà không coi ai ra gì, liếc mắt đưa tình. Đau lòng chết hắn mất. Không phải trước kia vương đệ đã nói với hắn, y thích nữ nhân sao? Vì sao? Vì sao?
Hắn đang đau lòng lại thấy Hách Liên Nghiễm bên cạnh dẫn theo vài người tới trước mặt Hoàng Phủ Thành.
“Vương gia!” Hách Liên Nghiễm hành lễ với Hoàng Phủ Thành.
Hoàng Phủ Thành vội vàng ngăn cản, “Lão tướng quân, là người một nhà đừng nên khách sáo.”
“Vương gia chê cười. Ta cũng già rồi, xương khớp già cả này cũng chẳng biết còn được mấy ngày. Lúc này chiến sự đè nặng, chỉ sợ một mình ăn không tiêu, sẽ sớm đi.” Hách Liên Nghiễm cười nói.
“Lão tướng quân chớ nói như vậy. Thân thể tướng quân tráng kiện, người bình thường không bì kịp. Ngay cả những người trẻ tuổi chúng ta cũng thua kém.”
“Ha ha ha!” Hách Liên Nghiễm cười lớn tiếng, “Vương gia thật là càng ngày càng biết ăn nói. Năm đó còn là một hài tử tóc còn để chỏm, nay đã là một vị Vương gia một mình đảm đương một phương, được mọi người yêu mến.”
Hoàng Phủ Thành chắp tay, “Khi tiên phụ tiên mẫu khuất núi đã làm phiền tướng quân chăm sóc. Nếu không có tướng quân cũng không có Hoàng Phủ Thành hôm nay.”
Hách Liên Nghiễm thu lại nụ cười nhìn y, “Nếu Vương gia đã niệm tình cũ thì có thể uống một chén rượu cùng ta không?” Hắn vẫy tay, tùy tùng phía sau nâng tới một bình rượu và hai cái chén.
“Trong rượu có độc.” Trang Ngũ nói nhỏ bên tai Hoàng Phủ Thành.
Hoàng Phủ Thành cúi người cầm bình rượu và chén rượu trên bàn, rót một chén, “Rượu thì không thể không uống. Đang muốn tìm lão tướng quân bình luận rượu Thanh Trúc cống phẩm năm nay một chút, lão tướng quân cũng đừng từ chối.” Hắn cầm chén rượu trong tay nhét vào tay Hách Liên Nghiễm, sau đó cấm lấy một chén trong khay, “Lão tướng quân đã mời rượu, ta không thể không uống.” Nói xong ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Hách Liên Nghiễm nhìn chén rượu trong tay, có chút sững sờ.
“Lão tướng quân không chịu nể mặt sao?” Hoàng Phủ Thành hỏi.
Hách Liên Nghiễm liếc nhìn y một cái, uống xong chén rượu rồi nói, “Rượu ngon!”
Hoàng Phủ Thành nói với Trương Khang Niên, “Ngày mai chọn mấy vò Thanh Trúc tốt nhất đưa đến quý phủ của lão tướng quân.”
Dứt lời, Hoàng Phủ Thành chuyển hướng về phía Hoàng Phủ Nghi, “Thần đệ cảm thấy không khỏe, xin cáo từ trước.”
Hoàng Phủ Nghi thấy sắc mặt hắn có chút trắng bệch, vẻ mặt lo lắng nói, “Sắc mặt vương đệ không tốt, có muốn gọi ngự y xem qua không?”
Hoàng Phủ Thành lắc đầu, “Nghỉ ngơi một lát là được, Hoàng thượng đừng lo lắng. Tiểu Ngũ, chúng ta đi.” Hắn nói rồi đỡ Trang Ngũ rời khỏi Cẩm Chính cung.<


Polly po-cket