Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sắc Đẹp Trêu Ngươi

Sắc Đẹp Trêu Ngươi

Tác giả: Huyên Lạn Như Hoa

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 134521

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/521 lượt.

br>“Tiểu mỹ nhân ngươi thật là, ta chưa nói cho ngươi trong rượu có độc sao? Sao ngươi còn uống?” Trang Ngũ đỡ Hoàng Phủ Thành ngồi xuống trên hành lang hoàng cung, oán giận nói.
Hoàng Phủ Thành cười khổ, “Lão tướng quân Hách Liên Nghiễm trung thành mấy đời, chiến công vang dội, Đại Ân quốc không có hắn sẽ sụp đổ hơn một nửa. Hắn cũng không tiếc tính mạng tới đổi mạng với ta, ta sao có thể phụ lòng hắn. Dù sao ta sống cũng chỉ hại nước hại dân mà thôi…”
“Không cho phép ngươi nói như vậy!” Trang Ngũ hung dữ quát, “Ngươi có tin ta có vô số phương pháp khiến Hách Liên Nghiễm nếm mùi vị muốn sống cũng không được không?”
Hoàng Phủ Thành nhướng mày, “Nói như vậy thì vì lão tướng quân, ta phải sống cho tốt rồi.”
“Tiểu mỹ nhân đương nhiên phải sống cho tốt. Không phải vì bất cứ kẻ nào mà vì chính ngươi.” Trang Ngũ chỉ chỉ trái tim hắn. Các ca ca đã nói, con người, nhất định phải vì mình mà sống.
Hoàng Phủ Thành nhẹ nhàng nắm lấy tay y, “Tiểu Ngũ, cứu ta.”
Trang Ngũ cười, “chỉ chờ những lời này của ngươi!” Nói xong lập tức lấy một chiếc bình sứ từ trong người, đổ ra một viên thuốc.
“Ta đút cho ngươi!” Trong lúc này Trang Ngũ vẫn không quên chiếm tiện nghi, ngậm viên thuốc, y phủ lấy môi hắn.
Thuốc giải vào bụng, quặn đau cuối cũng cũng giảm bớt. Hắn cũng bắt đầu có chút sức lực, con rắn nhỏ kia vẫn đang làm càn trong miệng hắn.
Trang Ngũ buông Hoàng Phủ Thành ra, tàn bạo trừng mắt nhìn mấy người không phận sự xung quanh, dù tiểu mỹ nhân mùi vị rất tốt cũng không có nghĩa y bằng lòng bị người ta dòm ngó như thế.
Rất không may, Hoàng đế, lão tướng quân đều bị Trang Ngũ quy về những người không phận sự.
Hoàng Phủ Nghi nước mắt lưng tròng, không nhịn được mà khóc ra, chỉ vào Trang Ngũ nói, “Ngươi… Ngươi dám làm càn với vương đệ như vậy!” Bọn họ vừa thấy rất rõ ràng, là Trang Ngũ hôn Hoàng Phủ Thành trước.
“Ta…” Trang Ngũ đang muốn nói lại bị Hoàng Phủ Thành dùng một tay kéo lại, “Tiểu Ngũ không hiểu quy củ, Hoàng thượng tha tội.”
“Vương đệ, y… y bất kính với ngươi!” Hoàng Phủ Nghi đáng thương nói. Hắn lo lắng cho sức khỏe của Hoàng Phủ Thành mới cố ý chạy tới xem, không ngờ thấy một cảnh làm hắn tan nát cõi lòng như vậy.
Hoàng Phủ Thành cong cong khóe miệng, “Không có gì, đòi lại là được rồi.”
Cúi người xuống, hắn nâng mặt Trang Ngũ lên, trên đôi môi y, in xuống một nụ hôn.






Thích
Tóc Hoàng Phủ Thành rối tung, hắn dùng khăn lau những sợi tóc chưa khô. Từ trước tới nay hắn không thích người khác chạm đến thân thể hắn, tất cả những chuyện tắm rửa thay y phục đều tự mình làm.
Trang Ngũ từ ngoài cửa sổ bay vào.
“Ngươi đã về.” Hoàng Phủ Thành nhìn y, phát hiện y đã thay đổi y phục khác. “Mỗi ngày ngươi đều về cứ điểm của Trang gia chính là để thay y phục sao?”
Trang Ngũ ha hả cười, “Thuận tiện thôi.” Thấy Hoàng Phủ Thành đang lau tóc, y đi qua nhận lấy khăn lau trong tay hắn, giúp hắn lau tóc rồi buộc lại cẩn thận.
“Tiểu mỹ nhân!” Trang Ngũ di chuyển, mở miệng nói.
“Chuyện gì?”
“Trương đại ca nói, ngày mai đi săn, động đao động cung, phải cẩn thận một chút.”
Hoàng Phủ Thành hừ một tiếng, “Ta cũng không phải yếu đuối, trói gà không chặt. Giữa thanh thiên bạch nhật, ai dám động vào ta.”
“Nói như vậy cũng không sai nhưng cẩn thận một chút vẫn tốt hơn. Cho dù biết võ công của ngươi không kém nhưng ta vẫn lo lắng. Tiểu mỹ nhân… Ta nghĩ hình như ta càng ngày càng thích ngươi, làm sao bây giờ?”
“Thích?” Hoàng Phủ Thành ngừng lại một chút sau đó nói tiếp, “Tiểu Ngũ, ngươi có thật sự biết thích là gì không?”
“Tiểu mỹ nhân, ngươi đang sỉ nhục ta!” Trang Ngũ nắm chặt y phục hắn, ngẩng đầu quát, “Ta đương nhiên biết thích là cái gì! Bởi vì ngay bây giờ ta thích tiểu mỹ nhân. Vô cùng, vô cùng thích, thích hơn cả các ca ca!”
Hoàng Phủ Thành không nói gì, lẳng lặng nhìn y.
Đôi mắt hắn lấp lánh dưới ánh trăng, tản ra ánh sáng dịu dàng như dạ minh châu dưới biển sâu, phát sáng trong bóng tối. Trang Ngũ ngơ ngác nhìn, gần như ngây dại.
Tay hắn xoa đầu y. Y chỉ cảm thấy tim mình đập như sấm, gần như quên hít thở. Hắn lại chỉ ép đầu y vào ngực, “Ngủ đi.” Hắn nhẹ nhàng nói.
Trang Ngũ chỉ cảm thấy trong lòng chua xót, cô đơn, không phân biệt được cảm nhận gì. Vì sao hắn không nói gì? Vì sao hắn không làm gì? Mà y, thì đang chờ đợi cái gì?
Có thích không? Hoàng Phủ Thành bất giác siết chặt người trong lòng. Nếu hắn thu nhận y, dựa theo luật pháp Đại Ân, y sẽ không có danh phận gì. Trang gia tiền nhiều thế mạnh, Trang Nhất sẽ cho phép chuyện như vậy xảy ra sao? Còn nữa, cho dù có qua được cửa ải Trang Nhất nhưng vẫn còn nữ đế Tây Dạng và hoàng đế Khương Vu, bọn họ sẽ bỏ qua cho người hắn thích sao?
Thích, luôn nói thật dễ dàng.






Săn Bắn
Trời cao mây nhạt.
Tuy rằng hơi khô nóng nhưng vẫn có thể coi là một thời tiết tốt để đi săn.
Trong khu vực săn bắn hoàng gia, mấy con ngựa đang được người chăn