Tác giả: Huyên Lạn Như Hoa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 134523
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/523 lượt.
c đỏ bừng mặt, “Tiểu mỹ nhân, ngươi nhanh lên một chút, ta sắp chặn không được nữa rồi.”
“Rầm!” Cửa phòng lập tức bị đá văng ra.
Yên lặng.
“Tách tách tách!” Nước miếng Trang Tứ rơi trên sàn nhà. Ông trời a, cảnh tượng mỹ nhân ra khỏi bồn tắm tươi mát sống động.
Mái tóc buông thả ẩm ướt của Hoàng Phủ Thành lộn xộn rủ xuống vai, áo khoác mới chỉ mặc được một nửa, nửa khác rủ xuống. Vạt áo rộng mở chưa kịp chỉnh, da thịt trắng như ngọc ẩn ẩn hiện hiện làm người ta mơ màng… Ngón tay Trang Tứ di động, bút của hắn đâu, giấy của hắn đâu, hắn phải vẽ lại…
“A!” Trang Tứ còn đang say sưa với suy nghĩ trong đầu, thân mình đã bị người ta không chút khách khí ném sang một bên như ném rác.
Trang Nhị, Trang Tam!
Vốn tưởng sẽ đau thấu xương, ai ngờ lại rơi xuống một nơi rất mềm mại.
“Đau muốn chết, mau đứng lên!” Trang Ngũ quát.
Trang Tứ sửng sốt, “Lão Ngũ, sao ngươi lại ở trên mặt đất?”
Trang Ngũ nghiến răng nghiến lợi, “Chẳng phải bị các ngươi đụng vào sao!”
Hoàng Phủ Thành nhăn mặt nhíu mày, kéo lại y phục. Trước mắt là hai anh em sinh đôi, gương mặt giống nhau như đúc, quần áo đều màu bạc, cầm quạt lông, mày liễu mắt sáng, cực kỳ nho nhã thanh tao.
Chỉ thấy hai người cười tươi như hoa, chắp tay chào.
“Tại hạ Trang Nhị.”
“Tại hạ Trang Tam.”
“Ngưỡng mộ đại danh Trấn Nam Vương đã lâu.”
“Hôm nay gặp mặt, thật sự là tương phùng hận vãn.”
(Tương phùng hận vãn: ý nói hận đã gặp nhau quá muộn.)
“Không biết Hoàng Phủ huynh có hứng thú nâng chén tán gẫu cùng chúng ta hay không?”
“Ngâm thơ, làm đối.”
“Thổi sáo thổi tiêu…”
“Bẹp! Bẹp!” Trang Ngũ xông lên, xóa sạch hai tay một phải một trái của Trang Nhị Trang Tam đang kéo Hoàng Phủ Thành. “Tiểu mỹ nhân là của ta, các ngươi không được chạm vào!”
Trang Nhị, Trang Tam chớp chớp mắt nhìn nhau.
“Suýt chút nữa đã quên mất chúng ta phải dẫn Lão Ngũ về.”
“Đúng rồi! Lão Ngũ, về với chúng ta.”
“Ta không…” Hai huynh đệ chưa kịp để Trang Ngũ từ chối đã mỗi người một bên kéo Trang Ngũ đi.
“Ngươi đừng tưởng đại ca không ở Đại Ân nên không biết gì.”
“Trước khi đại ca trở về thì ngươi nên ngoan ngoãn một chút, tranh thủ giải quyết xong xuôi đi.”
“Khoan…” Hoàng Phủ Thành chưa kịp phát biểu ý kiến mấy huynh đệ Trang gia đã dùng khinh công trác tuyệt biến mất không còn tung tích.
“Chết tiệt!” Hoàng Phủ Thành hét.
Bệnh Tương Tư
“Chủ nhân!” Trương Khang Niên dâng lên thứ được người bên ngoài đưa tới.
Hoàng Phủ Thành đang ngồi trước gương, khuôn mặt người trong gương rất chính trực, phối hợp với thân hình cao to của Hoàng Phủ Thành làm tăng thêm mấy phần oai hùng.
“Những cứ điểm chính của Trang gia ở Ân Thành là: cửa hàng gạo Thụy Niên ở phía nam thành, tiệm cầm đồ Kim Quý ở phía bắc thành, phía đông thành là…”
“Đủ rồi!” Hoàng Phủ Thành quát. Hắn biết Trang gia có rất nhiều cứ điểm ở Ân Thành, y chỉ cần báo một cái là được rồi. Nói nhiều như vậy, chẳng lẽ muốn hắn đi từ phía nam tới phía bắc, rồi lại từ phía đông đi sang phía tây sao?
“Chờ một chút!” Trang Ngũ gọi giật hắn lại, nhảy đến trước mặt hắn.
Hoàng Phủ Thành lạnh lùng nhìn y. Chỉ thấy y nhếch miệng cười, “Hôn ta một cái ta mới thả ngươi đi.”
“Ngươi…” Hoàng Phủ Thành đang muốn mở miệng dạy dỗ, tiểu dâm tặc đã nhào tới, cái lưỡi đinh hương đã lủi vào trong. Tiểu dâm tặc chết tiệt, tùy tùy tiện tiện túm được một tên nam nhân là có thể làm vậy sao? Không thể tha thứ! Hoàng Phủ Thành hung hăng cắn y một cái, rồi lại không đành lòng cắn đau.
“Đau!” Trang Ngũ đẩy hắn ra, “Tiểu mỹ nhân, ngươi cắn ta làm gì?”
Y gọi hắn là gì?
“Hì hì!” Trang Ngũ hì hì cười, một tay xé mặt nạ của hắn xuống. “Đừng nói là nhiều hơn một lớp da, tiểu mỹ nhân có hóa thành tro ta cũng nhận ra được.”
“Tiểu dâm tặc chết tiệt!” Hoàng Phủ Thành quát khẽ, đưa tay kéo y lại rồi vội vàng tìm kiếm đôi môi y. Hai ngày. Hại hắn đau khổ dằn vặt, tương tư hai ngày, hắn nhất định phải hung hăng đòi lại!
“Chuyện… chuyện biến thành thế này đều tại Trang Tam, hắn không canh chừng kỹ Lão Ngũ!”
“Sao… Sao lại trách ta! Ngươi còn dám nói à, lúc trước ai dung túng nó đi theo Hoàng Phủ Thành?”
“Ta… Ta làm sao, Nhị ca cũng không túm được nó sao? Lúc trước nó bị thương nặng như vậy, hắn cũng không ngăn được nó…”
“Hừ.” Một tiếng hừ lạnh, ba huynh đệ Trang gia lập tức co thành một đống, hoảng sợ lùi đến bên cạnh ngõ nhỏ, không dám ho he một tiếng.
“Trang Ngũ.” Một tiếng gọi lạnh lùng vọng xuống.
Hoàng Phủ Thành cảm thấy khi người trong lòng nghe thấy giọng nói đó lập tức cừng đờ.
Hoàng Phủ Thành ngẩng đầu đã thấy một người đứng đầu ngõ từ lúc nào. Người kia da ngăm đen, mày liễu mắt ưng, môi mỏng hơi nhếch lên. Không tính là dung mạo xuất chúng nhưng hơi thở lạnh lẽo như băng trên người lại làm người ta không dám liếc mắt nhìn. Lúc này hắn đang dùng cặp mắt ưng sắc bén nhìn thẳng mình. Khí thế bức người ào ào cuộn đến.
Hoàng Phủ Thành không khỏi đứng thẳng thắt lưng. Người này có lẽ ch