Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341862
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1862 lượt.
g cơm manh áo của ông ta sẽ khó mà giữ được.
Tôi nhìn lái xe họ Hồng, biết ông ta đang lo lắng cái gì, liền nói: “Ông Hồng, chúng ta tìm chỗ vắng vẻ một chút nói chuyện.”
Ánh mắt ông ta bối rối, gật đầu lung tung, theo tôi đi đến một lùm cây, xuyên qua con đường đá cuội ra ngoài hội trường.
Người ở đây rất ít.
*****
“Vị tiểu thư này, cô lúc đấy trong điện thoại cái gì cũng nói không rõ, lần này lại tới tìm riêng tôi, là vì chuyện gì?”
Tôi cười vô hại: “Làm một cuộc giao dịch.”
“Không cần lo lắng, cũng không có gì to tát. Tôi chỉ muốn ông chứng thực một chuyện. Yêu cầu duy nhất là, giữ bí mật với tất cả mọi người.”
Tư liệu của ông ta cho biết ông ta mới làm việc ở nhà họ Hồ 3 năm mà thôi.
So với số tiền tôi sẽ trả, rất đáng giá.
“Ngày 17 tháng 2, ông chờ Hồ phu nhân cùng một vị …” Tôi dừng lại, lo lắng tìm từ, “ …Tiên sinh, đi tảo mộ.”
Vị lái xe họ Hồng hạ ánh mắt cố gắng nhớ lại.
Nhìn biểu tình của ông ta lúc này tôi đã nắm chắc mười phần, giao dịch này có thể hoàn thành thuận lợi.
Chiến tranh trên thương trường rất nhiều, nếu nói là đánh cờ, không bằng nói là hai bên đánh giá nội tâm người đối diện. Đọc được suy nghĩ của người khác là cách tốt nhất đạt được lợi ích từ trong tay người đó. Nước Mỹ mang Tâm lý học vào giảng dạy trong thương mại chính là xuất phát từ điều này.
Đáng tiếc, tâm lý học là môn tôi yếu nhất. Thậm chí tôi còn tìm bác sỹ tâm lý phụ đạo. Sau khi về nước một năm ngắn ngủi, tôi không còn cần nữa. Sư phán đoán của tôi, chậm rãi chính xác dần.
Sự tiến bộ này của tôi, tất cả đều là công của chú rể ngày hôm nay, tất nhiên, còn có cô dâu.
****
“Có thể nói cho tôi biết không, vị tiên sinh kia là người thế nào?”
Ông ta không trả lời tôi.
Ông ta đang lo lắng, có lẽ, lo lắng có nên nói cho tôi biết hay không, lại có lẽ ông ta suy nghĩ nên ra cái giá thế nào.
“Ông không cần nói với tôi bây giờ, suy nghĩ xong liên hệ với tôi. Về phần điều kiện … tùy ông đề xuất.”
Nói xong tôi bước đi.
Ông ta biết cách liên lạc với tôi, tôi không buộc ông ta, cho ông ta thời gian suy nghĩ, thậm chí giá cũng là do ông ta đặt. Điều kiện như vậy không hề bình thường.
Tôi chỉ đi vài bước ông ta liền gọi lại.
“Điều kiện, tùy … tùy tôi quyết định?”
Nhanh hơn so với tôi tưởng tượng. Tôi nhếch mày cười, quay lại.
Từ trong túi rút ra một tờ chi phiếu, chi phiếu trắng, trực tiếp ký tên ở cuối cùng, đưa cho ông ra, “Đúng, tùy ông quyết định.”
Rất nhanh, ông ta cầm lấy một góc chi phiếu, cầm rất chặt, cho đến khi ngón tay trắng bệch, khẽ cắn môi: “Mọi người … Hồ gia đối với tôi tốt lắm. Nhưng … con tôi sinh bệnh, tôi cần gấp tiền. Tôi không hề có ý phản chủ.”
Tôi mỉm cười, gật đầu tỏ vẻ hiểu ý.
“Tôi không biết tên của ông ta, nhưng tôi từng nhìn thấy ông ta trên tuần san pháp luật Singapore kì I. Là gương mặt trang bìa.”
Tôi lập tức cầm di động, chuẩn bị gọi điện thoại tra xem nhân vật này là ai.
“… còn một người …” Ông ta tiếp tục nói.
Còn một người? Tôi sửng sốt, lúc này bên kia đã nhận điện thoại, tôi tạm thời cúp máy, nghe ông ta tiếp tục.
“Người này tôi biết, là tổng giám đốc Hoàn Cầu.”
****
Thác Ni?
Tôi lập tức phản ứng sau khi nghe được tên ông ta ….
Trong nháy mắt đầu óc tôi như phủ sương mù, nhất thời mất đi phương hướng.
“Ông có nghe thấy Hồ phu nhân nhắc tới tên David Yang?”
Tôi chăm chú nhìn vào hư không, lại nghe thấy giọng nói mình bình tĩnh hỏi lại.
Ông ta trả lời: Không có.
Hồi lâu, tôi tỉnh táo, vội vàng gọi điện cho Thác Ni.
Ông ta không tiếp điện thoại, tắt máy. Tôi gọi cho trợ lý của ông ta, người này nói sẽ thay tôi liên lạc, sau cũng không nói gì.
Đột nhiên tôi nhớ lại, dường như mỗi lần đều là Thác Ni chủ động liên lạc với tôi, tôi chưa bao giờ giống như bây giờ, cấp thiết cần gọi cho ông ta.
Vẫn như trước không nhấc máy. Tôi gọi gấp về kiểm tra người ở trang bìa tuần san pháp luật.
Rất nhanh thu được kết quả: “Nhân vật trang bìa là luật sư công ty XX … Trương Hoài Niên.”
Do dự (P4)
Trương Hoài Niên? Thác Ni? Hai người này ….
Đầu tôi đột nhiên đau nhói lên, đứng không vững, thiếu chút nữa té ngã, may mắn được lái xe Hồng đỡ lấy.
Tôi chăm chăm nhìn cánh tay ông ta, đầu dần tỉnh táo trở lại, đứng thẳng lên, cười như trước: “Giao dịch này thành công. Chi phiếu tùy ông điền. Cảm ơn!”
Sau đó xoay người rời đi.
“Tôi cũng không muốn tuyệt tình. Tôi muốn đi gặp em gái anh, nói cho tôi biết cô ấy bây giờ ở đâu?”
Anh ta ngừng lại thật lâu mới trả lời, giọng nói mơ hồ.
Tôi miễn cưỡng nghe ra là phòng nghỉ lầu 1 phía đông. Tôi vội vàng đi đến, tầng một, xem từng phòng.
Rốt cuộc, tôi tìm đc Lộ Tây.
******
Lại, không thấy Hồ Khiên Dư.
Lộ Tây đang đứng trước gương, người trang điểm phía sau đang chính lại voan dài tóc.
Tôi dừng trước cửa một lúc, khẽ cắn môi, đi vào.
Cô ấy từ trong gương nhìn thấy tôi.
Ngạc nhiên xoay người.
“Vi … Vi Linh?”
Tôi không muốn lãng phí