Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sai Lầm Nối Tiếp

Sai Lầm Nối Tiếp

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341864

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1864 lượt.

Bà ấy cùng tôi, có nét rất giống.
Bà ấy vẫy vẫy, ý bảo tôi đi đến. Tôi rất muốn đi, đáng tiếc, phía sau tôi có người hung ác cảnh cáo:
“VIVI … VIVI … Không, không … Lâm Vi Linh! Không cho phép em chết! Có nghe hay không!! Nếu em chết, anh sẽ mang Hồ Khiên Dư … không, mang cả Hồ gia … Toàn bộ Hồ gia … chôn cùng!!!”
Tôi muốn mỉm cười đi đến phía cha mẹ, nhưng âm thanh dai dẳng này một tiếng lại một tiếng, giữ lấy tôi không cho phép tôi bước tiếp.
Tôi bàng hoàng mở mắt.
Lúc này, tôi đang nằm trên giường bệnh, đập vào mắt mà cả một vùng màu trắng, bên tai là tiếng máy hô hấp, cũng tiếng của máy điện tâm đồ vọng lại.
Phòng chăm sóc đặc biệt.
Tường đối diện là một lớp thủy tinh trong suốt, cách đó không xa, tôi nhìn thấy Hồ Khiên Dư.
Thấy tôi tỉnh, mặt Hồ Khiên Dư mừng rỡ, ở trước mặt tôi phóng đại, lại phóng đại …
......
Rất nhanh, bác sĩ đến làm kiểm tra cho tôi.
Banh mí mắt, xem đồng tử, kiểm tra chỗ đau.
Tỉnh lại có nghĩa đã vượt qua thời kì nguy hiểm, bác sĩ tiêm cho tôi một mũi giảm đau, một lần nữa tôi rơi vào giấc ngủ.
*****
Tuy rằng bị thương rất nặng, nhưng tôi không chết. Đứa bé không giữ được.
Tên ma vương thiếu chút nữa cướp đi sinh mạng tôi, hắn một lần nữa lại đi vào. Lúc này, không phải cách một tấm thủy tinh. Hắn đứng bên cạnh giường.
Lúc tôi vừa tỉnh, Hồ Khiên Dư râu ria xồm xoàm, khuôn mặt tiều tụy, mặc một âu phục màu trắng đầy máu. Bây giờ, hắn không giống như lúc ấy. Tuy rằng mắt đầy tơ máu, nhưng bộ quần áo đã được thay.
Cả người màu đen, bên ngoài là quần áo vô trùng.
Là tôi nói bác sĩ để cho hắn vào.
Hắn là người đầu tiên sau khi tôi tình yêu cầu đc gặp.
“Anh hẳn là biết mục đích tôi muốn gặp anh.” Giọng tôi khàn khàn, nói chuyện đứt quãng, nhưng tôi biết, hắn nghe nhất định hiểu được.
Hắn không nói lời nào.
Tiến lên từng bước, cầm tay của tôi.
Hắn quỳ gối nơi đó, tư thế như đang xám hối.
“Thực xin lỗi......”
Tôi nói một câu mất rất nhiều sức, nghỉ thật lâu mới có thể tiếp tục: “Vẫn không muốn nói cho tôi biết?”
Lúc này hắn đã một lần nữa đứng dậy, nhìn tôi, trong mắt chỉ có đau lòng.
Tôi quay đầu đi chỗ khác, sự thương tiếc hắn dành cho tôi, không đáng một đồng.
Tôi nghe thấy hắn thở dài, giọng nói rất trầm, rất trầm: “Hận anh sao?”
Tôi quay lại nhìn hắn, cười một cái.
Nụ cười của tôi đã cho hắn đáp án.
Hồ Khiên Dư sờ trán tôi, nơi đó có một vết thương, là va vào cạnh cầu thang.
Giọng nói hắn dịu dàng: “Anh không muốn nói, chỉ sợ em hận anh.”
“Anh không nói, tôi đối với anh, hận … không giảm.”
*****
“Trương Hoài Niên … là người sinh ra anh …”
Hồ Khiên Dư rốt cuộc đã nói ra miệng.
Dường như hắn tuyệt vọng, hai mắt trống rỗng, lại vẫn nhìn tôi.
Tôi rất bình tĩnh nhận đáp án này. Nhưng là vẫn nghi ngờ như trước.
Hồ Khiên Dư tựa hồ khó có thể mở miệng, tôi nhìn thấy tay hắn ở bên người, nắm chặt thành quyền.
“Mẹ anh yêu ông ta. Vì ông ta không tiếc cùng ba anh … là cùng người ba trên danh nghĩa của anh đoạn tuyệt.”
Hồ Hân? Trương Hoài Niên? Ngoại tình?
Tôi cố gắng làm cho mình bình thĩnh. Tôi nghe được là chuyện buồn cười đến cỡ nào!
Bọn họ quan hệ ghê tởm như vậy, thế nhưng lại dính dáng đến ba mẹ tôi! Tôi càng cảm thấy ghê tởm!
“Nhưng Trương Hoài Niên cũng không cưới mẹ anh. Đến cuối cùng, anh theo mẹ, lấy họ Hồ.”
Hồ Khiên Dư thoạt nhìn có bao nhiêu cô đơn.
Tôi đồng tình nhìn Hồ Khiên Dư, cho đến khi hắn nóng lên.
Hắn tức giận, tuy trên mặt không có một chút dao động, nhưng tay hắn dường như muốn bóp nát xương mình.
Tôi thu hồi ánh mắt: “Trương Hoài Niên là David Yang?”
Hắn gật đầu: “Tuy ông ta chưa bao giờ thừa nhận. Nhưng từ những tư liệu anh điều tra được đều liên quan đến ông ấy.”
“Anh nói ông ta đem Hằng Thịnh cho anh, lại không chịu thừa nhận mình là David Yang?”
“Người tặng cổ phần công ty cho anh, thân phận nặc danh. Nhưng đem lợi ích giao cho con trai mình không có gì không được.”
“Coi như ông ta không làm mẹ con anh thất vọng.”
An ủi của tôi dường như có hiệu quả. Bộ mặt hắn biến dạng, không rõ lắm, nhưng tôi nhận thấy.
Đây đúng là điều tôi muốn. Hắn làm cho tôi đau đến tâm tê phế liệt, vì sao tôi phải làm cho hắn thoải mái?
Tôi nghiêm mặt: “Hợp đồng chuyển giao kia là anh sai Lý Mục Thần để tôi thấy, có phải không?”
Đã hỏi đến tử huyệt, ánh mắt Hồ Khiên Dư kinh ngạc nhìn về phía tôi.
Tôi bật cười.
Hắn cho tôi là con ngốc để hắn trêu đùa?
Khi đó tôi còn nhiều chuyện cần xử lý, không bận tâm nhiều như vậy, hắn thực sự cho rằng tôi không biết?
Trầm mặc hồi lâu, dường như hắn đã quyết định nói thẳng: “Đó là chuyện ngoài ý muốn.”
Hắn cười khổ, “Anh tình nguyện để em cả đời không biết bí mật này.”
“Một khi đã như vậy tại sao về sau anh còn muốn đưa tôi đi xem một lần?”
“Anh sai người làm một bản hợp đồng khác, muốn đánh tan nghi ngờ của em. Cũng không ngờ được, có sơ suất, đến tay em, vẫn là hợp đồng thật. Này xem như …” hắn dừng một chút, “ … hậu quả may mắn.”
“Anh để cho ai sửa hợp đồng?”
“N