Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm
Tác giả: Cố Mạn
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 134466
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/466 lượt.
ly cafe đi.”
Gần nửa đêm rồi mà uống cafe gì chứ, rõ ràng là muốn cô đi ra ngoài, không cho cô nghe lén đây mà ! Sam Sam bằng mặt không bằng lòng ngồi xổm trước cửa phòng sách, dán lỗ tai lên tường, đáng tiếc là cái gì cũng không nghe được.
Được một lúc, Sam Sam bỗng nhớ tới chuyện Phong Đằng đã giúp đỡ gia đình mình, đáng lẽ cô phải nói mẹ nghe chứ. Ai nha! Sao lại quên mất việc này, cô thật sự bị mẹ làm cho hồ đồ.
Cô vội vàng đẩy cửa ra, định nhắc nhở Phong Đằng thì đã thấy anh vừa mới cúp điện thoại.
Sam Sam chờ mong hỏi: “Thế nào? Mẹ em tin anh không?”
“A?”
"Dù sao điều đó cũng không quan trọng."
"Sao lại không quan trọng ? Mẹ em nghĩ anh là kẻ lừa đảo !"
"Tiết Sam Sam, bây giờ là mấy giờ ?"
Hỏi cái này làm gì chứ? Sam Sam nhìn đồng hồ trên tường rồi trả lời, “10 giờ 20.”
“Buổi tối?”
“Vô nghĩa!”
Phong Đằng gật gật đầu, “Hiểu rồi chứ?”
“Hiểu được cái gì?”
“Buổi tối, 10h, em ở nhà của anh…. Cho nên, hiện tại anh có phải là kẻ lừa đảo hay không không còn quan trọng.” Phong Đằng bình tĩnh nói, “Mẹ em bây giờ chắc cũng đã biết, nếu như anh mà lừa em, thì cũng đã lừa hết rồi.”
……….Sam Sam rốt cuộc hiểu được, sau đó cầm lấy di động, “A a a, phải gọi lại cho mẹ, không được, em phải nói rõ, em trong sạch mà!”
Phong Đằng bất thình lình ôm cô vào lòng, “Không cần, lập tức sẽ không còn trong sạch.”
“A?”
Sam Sam cảm giác nguy hiểm đang ở trước mắt, có bàn tay ôm chặt eo cô, làm cho cô không thể nào động đậy, hơi thở nam tính phả lên mặt cô….
“Tiết Sam Sam, em nói với mẹ rằng em rất tin tưởng anh?”
Sam Sam yếu ớt trả lời: “Em làm sao mà không tin tưởng anh.”
Phong Đằng “ừ” 1 tiếng, bàn tay khẽ vuốt ngực cô, “Chỗ này.”
Tuy rằng cách 1 lớp quần áo, nhưng tay anh nóng rực như bàn ủi, làm Sam Sam bủn rủn tay chân….
Không cần nhân cơ hội này giở trò lưu manh chứ ! Tay chân luống cuống nắm tay anh, kết quả khiến cho quần áo càng thêm lộn xộn, nút áo đều bung ra hết.
Phong Đằng cười cười, dừng lại động tác, “Chuyển qua đây ở đi.”
“A?”
“Hôm nay.”
“…..Nửa đêm rồi mà.”
“Chuyển người trước.”
Ba chữ cuối cùng làm cô mơ hồ không hiểu rõ, anh tiến lại gần, đôi môi nóng bỏng khẽ in lên cổ cô 1 nụ hôn, trực giác Sam Sam biết sắp có chuyện gì xảy ra, cả người bủn rủn, vô lực chống cự.
Mỗi lần anh như thế, cô lại thấy anh quá đáng, nhưng cuối cùng anh vẫn chẳng làm gì cả, giống như sáng nay vậy đấy. Nhưng mà…. Lần này…. Không giống như những lần trước….. Có lẽ, Đại Boss, anh luôn chờ đợi ngày này…. Chờ cô dẹp bỏ mọi băn khoăn, tin tưởng anh và lớn tiếng tuyên bố với mọi người là họ đang yêu nhau. Anh là người kiêu ngạo mà lại nhẫn nhịn tới ngày hôm nay thì đâu phải chuyện dễ gì !
“Phong Đằng….” Khoảng cách thân mật rất gần, Sam Sam thở hổn hển gọi tên anh.
“Sao?”
“Ngày mai giúp em chuyển nhà, còn phải đi gặp chủ nhà nữa.”
Đây là câu trả lời sao? Phong Đằng cười: “Không cần, chủ nhà của em là anh.”
Cái gì, cái gì? Sam Sam thật lâu mới phản ứng, tuy bị vây trong tình cảnh thân mật thế này, cô cũng không nhịn được mà căm phẫn chỉ trích anh: “Đúng thật là nhà tư bản hủ bại! Phát lương cho em rồi mà còn lén lút thu lại 1/3 số tiền nữa !”
Phong Đằng cười khẽ, “Hiện tại nhà tư bản có thể thu luôn cả người không?”
Sam Sam rúc vào trong lòng anh, “Không cần ở phòng sách.”
Sau đó cô nhẹ nhàng nói: “Có thể.”
Trên vai thỉnh thoảng truyền đến cảm giác ấm áp, làm cho người ta phát run, Sam Sam nửa tỉnh nửa mê mặc cho ai đó hôn một hồi lâu, cô còn ngái ngủ kháng nghị: “Không muốn đâu, muộn rồi.”
“Hôm nay là thứ bảy mà, em muộn cái gì chứ?”
Sao, thứ bảy rồi à?
Nhưng mà có người nào không đáng tin, Sam Sam không thèm tin anh. Lần trước, mới sáng sớm đã bị ai đó đè nặng ăn, cô viện cớ thứ hai phải đi làm, kết quả là ai đó liền cứng rắn nói là chủ nhật, cô chưa tỉnh ngủ, đầu óc còn mơ hồ, nên đã bị lừa. Bị ai đó ăn đến mệt lã người, cô ngủ thẳng đến giữa trưa, lúc tỉnh dậy thì mới phát hiện…. Đúng thật là thứ hai !
Anh muốn đáp máy bay đi công tác không cần phải hãm hại cô vậy chứ !
Đồ đạc của cô đã chuyển gần hết qua nhà anh, mọi thứ được sắp xếp hết rồi, hiện tại chỉ còn 1 ít quần áo vẫn chưa biết sắp thế nào. Đem quần áo đi tới tủ quần áo, Sam Sam vừa mở tủ, không khỏi 囧 .
Ở nhà cũ, quần áo nam nữ đều tách ra để riêng, nhưng mà ở trong thành phố thì lại không như vậy. Quần áo của cô và Phong Đằng để chung với nhau. Không xem thì không biết, vừa thấy tủ quần áo của anh thì cô đã bị dọa nhảy dựng lên, thì ra tủ quần áo của Đại Boss lại đồ sộ tới như vậy. So với tủ quần áo của cô thì thật là quá đáng thương.
Ngón tay Sam Sam cọ cọ trên tây trang của anh, không biết nhớ tới cái gì, 2 gò má bỗng nhiên hồng lên.
Phong Đằng lau lau tóc bước ra từ phòng tắm, nhìn về phía tủ quần áo, nhướng mày : "Buổi chiều em cùng Phong Nguyệt đi dạo phố đi, mua nhiều quần áo vào."
Ah cũng không muốn tủ quần áo của đàn ông mà còn nhiều hơn phụ nữ !
Lại nghĩ tới c