Tác giả: Cố Mạn
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 134457
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/457 lượt.
o nên hôm đi đến nhà Sam Sam, sáng sớm Phong Nguyệt đã xuất hiện tại nhà Phong Đằng, sau đó cô thấy bộ âu phục mà Phong Đằng mặc, không nghĩ tình anh em mà chê bai.
“Anh, anh chọn quần áo sao thế, thật chẳng có thẩm mỹ gì cả! Bộ âu phục này nhìn thường quá, với lại đường may cũng không đẹp nữa, anh may ở đâu thế?”
Sam Sam ở một bên không nói lời nào.
Phong Đằng mặt không chút thay đổi nói: “Nhà may Thái Sơn.”
Nhà may Thái Sơn?
Phong Nguyệt có tí mờ mịt, “Chưa nghe qua bao giờ, mới mở sao? Khẳng định rất nhanh sẽ đóng cửa.”
Cũng là đóng cửa nhiều năm rồi ! Sam Sam tiếp tục cúi mặt.
Nhưng Ngôn Thanh nhìn ra có gì đó khác lạ, rồi nhìn thấy vẻ mặt của Sam Sam hiện giờ, có chút đăm chiêu cười nói: “Thái Sơn, chính là ba vợ của anh?” (trong tiếng trung, “thái sơn” cũng có nghĩa là ba chồng, ba vợ)
Sam Sam giơ tay lên, “Đúng, là ba của tôi.”
Đến lúc lên máy bay, Phong Nguyệt vẫn không ngừng trêu ghẹo: “Ôi, em thế nào mà ngay cả một cái áo mà chưa may được cho mẹ chồng nữa, thật là bất hiếu.”
Sam Sam gục mặt vào lòng Phong Đằng, anh vỗ vỗ trấn an cô, tuy rằng bộ quần áo này làm anh không được tự nhiên cho lắm, nhưng cũng không có nghĩa là Phong Nguyệt có thể trêu ghẹo bọn họ.
“Ngôn Thanh, có nghe không? Nguyệt đang oán giận.”
Ngôn Thanh nói: “Nghe được nghe được, ai nha, Nguyệt nhà chúng ta nếu may quần áo cho mẹ tôi, chắc là bà không dám mặc ra đường rồi.”
“Không cần phiền toái vậy đâu.” Sam Sam ngẩng đầu lên, rất nghĩa khí nói, “Nguyệt, tôi sẽ nói ba tôi làm cho cô 1 bộ.”
“Mấy người này!” Phong Nguyệt tức muốn chết.
Máy bay đáp xuống tỉnh G, vẫn là người trong công ty đến đón. Lúc đến cũng không phải giờ hành chính, giám đốc chi nhánh công ty đã đứng ở sân bay đợi rất lâu. Nhưng Phong Đằng cũng không muốn làm phiền họ, nên tự mình lái xe đến nhà Sam Sam.
Tới nhà của Sam Sam thì cũng đã là buổi chiều, dưới lầu mẹ Tiết ba Tiết đã đứng chờ.
Nhìn chiếc xe chậm rãi tới gần, ba Tiết mẹ Tiết đã chờ dài cổ. Xe dừng lại, người đàn ông trẻ tuổi cao lớn, tư thái tao nhã thong dong xuống xe, trên người mặc bộ âu phục trông rất đẹp, cả người toát lên khí chất cao quý.
Ba Tiết mẹ Tiết chạy vọt đến bên Phong Đằng.
Trong phòng khách, ba Tiết mời Phong Đằng, Phong Nguyệt và Ngôn Thanh dùng tra, còn mẹ Tiết thì kéo Sam Sam vô nhà bếp rửa trái cây.
“Sam Sam, con xem ba con vẫn chưa lụt nghề, Tiểu Phong mặc bộ âu phục đó thật đẹp.”
Cho dù là mẹ cô, nhưng Sam Sam cũng không thể vì thế mà hùa theo nịnh nọt được, “Mẹ, đó là do bộ dạng anh ấy cao ráo và đẹp trai, nên mặc gì cũng đẹp hết.”
Mẹ Tiết đang mong chờ con gái khen chồng mình, mà nghe cô nói thế, bà liền tức giận, tâm sự nặng nề rửa trái cây: “Có con gái cũng như không.”
Mà người đàn ông xuất sắc như vậy, con gái bà có thể nắm chắc không?
Mẹ Tiết lo lắng nhìn Sam Sam, bỗng nhiên phát hiện con gái so với trước đây khang khác. Mẹ Tiết nhớ lúc Sam Sam xuống xe, đi bên cạnh Phong Đằng trẻ tuổi khí thế, hoàn toàn không xứng đôi.
Mà lúc này nhìn lại quần áo Sam Sam đang mặc, mẹ Tiết có cảm giác bọn họ không nuôi dưỡng con gái tốt …. Rồi lại nhìn sính lễ ở phòng khách, cảm giác này lại tăng thêm. Thì ra bà không nuôi nổi con gái, mà cả sính lễ cũng không trả nổi!
Mẹ Tiết không phải không biết gia đình con rể tương thế lực hùng hậu, thậm chí sính lễ cũng sẽ rất nhiều. Nhưng bà ngàn vạn lần không ngờ, mấy thứ này ngoài dự đoán của bà.
Mẹ Tiết cũng biết địa vị của con gái sau này so với hiện giờ hoàn toàn khác nhau, sính lễ ít nhiều cũng liên quan đến mặt mũi của con gái. Bà cảm thấy trong lòng bất an.
Nhìn qua ba Tiết, mẹ Tiết nói: “Này, có phải hay không……”
Sam Sam nhìn ra vẻ khó xử của mẹ, cật lực an ủi: “Mẹ, không có việc gì, dù sao cũng là cho con thôi mà.”
Giọng nói âm trầm của Phong Đằng vang lên, “Tiết Sam Sam.”
Bị cảnh cáo….. Sam Sam nháy mắt nhìn anh, làm ơn, có ba mẹ ở đây, anh cũng phải cho cô mặt mũi chứ.
“Kia sính lễ…..” Mẹ Tiết muốn xỉu, bà đã để cho Sam Sam 30 vạn tệ tiền sính lễ hồi môn, trước kia ngẫu nhiên cùng hàng xóm láng giềng nói chuyện, cũng nói qua tiền hồi môn cho cô rất nhiều, nhưng hiện tại thì…. so với những sính lễ Phong Đằng đem tới, thì quả thực là hoàn toàn kém xa!
“Sính lễ mẹ không cần lo lắng, anh ấy sẽ lo hết.” Sam Sam một chút cũng không lo lắng.
“Tiết Sam Sam!” – lúc này là mẹ Tiết rống lên.
……….Cuối cùng, Tiết Sam Sam bị đuổi ra khỏi cuộc thảo luận hôn lễ.
Sam Sam ngồi ngoài cửa, nghe trong phòng huyên thuyên nói, hai tay chóng cằm, tự nhiên mỉm cười.
“Chị, sao ngồi cười một mình vậy?” Tiếng nói trẻ con vang lên, đứa bé hàng xóm đang ôm quả bóng đứng đó nhìn cô chằm chằm.
Sam Sam ngượng ngùng sờ sờ mặt, đang muốn nói chuyện, thì nghe giọng nam vang lên từ phía sau: “Vì chị ấy phải lập gia đình.”
Cửa không biết mở khi nào, Sam Sam xoay lại thì thấy Phong Đằng đang đứng ở cửa nhìn cô, trên người dùng đang mặc âu phục, cũng không thể nào che giấu được phong thái cao quý của anh.
Sam sam nhịn không được lại mỉm cười đứng lên.
Đúng v