Tác giả: Cố Mạn
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 134460
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/460 lượt.
c đãi em sao?”
“Không phải.” Phong Đằng thở dài, “Anh dám cam đoan những văn kiện kia chỉ là đống giấy vụn, nhưng mà Sam Sam, năm tháng quá dài, anh hy vọng em ít nhất có cái gì đó, dù trong tình huống nào em cũng có thể phòng thân.”
Sam Sam bỗng nhiên thấy mắt mình cay cay, nhưng mà suy nghĩ một hồi, vẫn là kiên trì nói: “Em không phải toàn bộ không cần, chỉ là lấy một ít thôi.”
Phong Đằng không nói gì. Tiết Sam Sam bị anh nhìn mà thấy bất an, cô có phải hay không rất cố chấp? Nhưng mà mấy thứ đó thật sự ngoài dự liệu của cô.
Ngày hôm qua khi Phong Đằng nói về bản hiệp nghị, cô cũng đã chuẩn bị tâm lý để ký một hiệp nghị trước khi kết hôn đầy hà khắc.
Cô cũng không thấy khó chấp nhận.
Cô chưa bao giờ cảm thấy Phong Đằng là người hà khắc hay keo kiệt, mà là, cô hiểu rõ con người anh, anh vẫn luôn sống và làm việc theo lý trí, đều sắp xếp mọi thứ ổn thỏa.
Cho dù là yêu nhau, cũng không có nghĩa là cô phải có hết tất cả những gì của anh, cô không muốn anh tự nhiên lại đem tài sản mà anh đã vất vả tạo ra cho không cô. Sam Sam biết nghĩ như vậy thực ngốc, có lẽ sẽ bị rất nhiều người cười nhạo, nhưng nếu làm vậy, cô sẽ cảm thấy rất khó chịu.
Khi quyết định kết hôn cùng anh, cô kỳ thật cũng đã tự suy xét kỹ hôn nhân là thế nào = = sau đó liền cảm thấy, làm vợ chồng cũng giống như là bằng hữu, quan trọng là phải bình đẳng, bình đẳng này không phải nói đến địa vị, mà là nói đến bình đẳng trong việc cho và nhận.
Những gì cô cho anh và anh cho cô đều phải như nhau, như vậy mới thực sự sống bền lâu được, nếu một người cho người kia quá nhiều mà nhận lại quá ít thì dần dần sẽ sinh ra bất đồng.
Nãy đến giờ cô miên man suy nghĩ = = Phong Đằng còn ngồi đó chờ cô giải thích, Sam Sam đi đến chỗ anh, tựa đầu vào vai anh, “Thật ra em muốn hỏi anh một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Nếu không phải hiểu lầm có đứa nhỏ, anh có cầu hôn em không?”
“……Tiết Sam Sam.”
“Hả?”
“Dạo gần đây chúng ta không có về nhà cũ, vì sao?”
“Bởi vì lầu 3 đang trang hoàng lại.”
“Vì sao trang hoàng?”
“Ách......”
Trong nháy mắt, Sam Sam cảm thấy trong lòng chưa từng có cảm giác thỏa mãn như lúc này, ngay cả lúc anh nói “Chúng ta kết hôn đi” cũng không có. Lần đó cô hoang mang rối loạn, giống như là tìm biện pháp ứng phó tạm thời, ngược lại lúc này đây anh không chút lãng mạn hỏi lại thì cô lại càng thấy giống cầu hôn hơn.
Vẫn tựa vào vai anh, Sam Sam nói: “Anh xem, cái gì anh cũng đều nghĩ thay em, có lời nói của anh thì mọi thứ đều ổn cả, nếu không có lời nói của anh, thì chuyện gì cũng không thành.”
Văn phòng im ắng .
“Quên đi.”
Phong Đằng bỗng nhiên cầm lấy sấp văn kiện trên bàn, toàn bộ ném vào sọt rác.
Đây là làm sao vậy?
Sam Sam đang thấy kỳ quái thì chợi nghe Phong Đằng nói: “Anh bỗng nhiên cảm thấy, nếu như em đã muốn như vậy thì…. kết hôn mà đòi hỏi phải có hiệp nghị thì đúng thật là sỉ nhục chỉ số thông minh của anh.”
“……..”
Sam Sam không nói gì, Phong Đằng đang sỉ nhục chỉ số thông minh của cô sao?
“Sam Sam, không ký mấy cái này, tương lai nếu xảy ra chuyện gì thì em sẽ không có gì cả.”
“......” Sam sam,“= = em hình như…có chút hối hận .”
Phong Đằng nở nụ cười,“Không còn kịp rồi, em sẽ chẳng có gì ngoại trừ anh .”
Sam sam quay đầu, mạnh dạn hôn môi anh. Phong Đằng cười, vòng tay ôm chặt cô hôn thật sâu.
1 phút sau (hun tới 1 phút kìa ='>'>) Sam Sam đang ôm hôn Phong Đằng thì chợt bừng tỉnh, đẩy anh ra, “Đợi chút, anh vừa nói em sẽ không có gì cả là sao vậy?! Em sẽ chọn những thứ mà em muốn !!! Anh không thể thu hồi toàn bộ được!!!”
Cuối tuần, Phong Đằng đưa Sam Sam về nhà cũ coi căn phòng trang trí thế nào, thuận tiện đồng chí Sam Sam cũng muốn kiểm duyệt phòng cô dâu chú rể.
Đồng chí Tiết Sam Sam bắt đầu phát huy thiên tính phụ nữ nghiệp dư của mình, toàn chọn mấy thứ trang sức long lanh lóng lánh = = thật ra mấy thứ này đều được tặng kèm theo hiệp nghị.
Sờ sờ mấy thứ trang sức ấy, Sam Sam cảm thấy hài lòng mà trả lại cho Phong Đằng, “Hay là anh giúp em bảo quản đi!”
Phong Đằng quét mắt nhìn trang sức mà Sam Sam đưa anh, tùy tiện cầm một cái lắc lên, sau đó kết luận: “Tầm nhìn cần phải cải thiện.”
Vì thế cũng thuận miệng mà dạy cô một chút. Anh nói cô nghe về lịch sử gia đình anh. Gia đình anh có truyền thống là thân sĩ, đương nhiên là hạ bút thành văn, Sam Sam đáng thương nghe mà cứ mây mù sa mưa, còn lấy làm hứng thú nữa chứ. Phong Đằng không khỏi cảm thấy thống khổ.
May mắn bác Vương báo là có Phong tiểu thư và Ngôn Thanh đến đây, Sam Sam vội vàng chạy xuống lầu.
“Phanh” một tiếng, Sam Sam dừng lại, một đống tư liệu dày cộm đưa lên trước mắt cô, Phong tiểu thư hào hứng nói: “Này, đây là kế hoạch sơ bộ cho lễ cưới!”
Sam Sam bàng hoàng nhìn độ dày của đống tư liệu này, quả thực đống này còn dày hơn hiệp nghị trước khi kết hôn của Phong Đằng nhiều. Bọn họ không hổ danh là anh em T___T Tùy tiện cầm một quyển màu sắc rực rỡ, hình như là giới thiệu về quần áo, thì Phong tiểu thư ngăn cản: “A, không cần xem này, đây là quần áo tôi muốn mặ