Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2525 lượt.
ô, cô còn nguyền rủa tôi?
-Thứ chỉ đi ăn cắp của kẻ khác còn vênh váo như cô, tôi nói như vậy còn nhẹ đó.
-Được lắm, Lưu Mai tôi hôm nay nhất định cho cô biết lễ độ.
-Tôi sợ cô chắc?
Thừa Tuyết vuốt trán, đau đầu khi nhìn thấy mọi chuyện ngày càng rắc rối, hai cái người này giữa chốn đông người đã cãi nhau um sùm thì thôi đã vậy còn đánh nhau.
Thừa Tuyết vội vang chạy tới ngăn.
-Hai người từ từ nói, đừng đánh nữa.
Càng ngày càng có nhiều người bu lại xem náo nhiệt nha, cứ như ba người họ trở nên nổi tiếng vậy.
-Cô tránh ra đi.
-Cậu đi ra đi.
Thừa Tuyết bị hai người bọn họ đẩy ra, cô nhăn trán liền ngăn họ.
-Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa. Lưu Mai, Diệc Thuần dừng tay đi.
Ai mà ngờ hai người này lại cứ đánh nhau, cô đứng ở giữa ngăn can lại thành "bao cát" bị đánh từ hai phía.
Thừa Tuyết bây giờ thật hối hận muốn chạy ra khỏi, ai mà biết lại bị hai người này đánh, bọn họ đánh nhau cô ở giữa can ngăn nên cô đều lãnh hết.
Đám đông đột nhiên tản ra chừa lối đi, nam nhân nhìn thấy ba người kia đang làm trọng điểm của mọi ánh nhìn, nhận ra Thừa Tuyết thì không biết nên cười hay khoác.
-Tiểu Tam, hình như em chơi rất vui?-Trình Ngụy ở ngoài lớn tiếng trêu chọc cô
-Trình Ngụy... Trình Ngụy, anh giúp tôi tách hai người này ra đi.-Thừa Tuyết ngước cao mặt nhìn anh
-Được thôi. Nin, giúp một tay đi.
Trình Ngụy đi đến kéo Thừa Tuyết ra khỏi hai người kia, còn Nin thì ngăn hai cô gái lại.
-Phù... đúng là bị đánh chết mà.
Thừa Tuyết ôm ngực mình nói.
-Tiểu Tam, nhìn em không khác gì mấy bà thím ở ngoài chợ cá.-Trình Ngụy đưa tay lên bịt miệng cười
-Anh... anh chờ tôi một lát.
Thừa Tuyết không đếm xỉa tới anh, đi đến xem Diệc Thuần thế nào.
-Diệc Thuần, xem cậu kìa.
Diệc Thuần với Lưu Mai đánh nhau nhưng lành lặn hơn Thừa Tuyết rất nhiều, sỡ dĩ bọn họ đánh nhưng không đánh trúng nhau chỉ đánh vào một mình cô, cô mới là kẻ đáng thương nhất a.
Tóc tai rối bù, mặt mày lấm lem, lúc nãy nhìn vào còn tưởng cô và Diệc Thuần ăn hiếp Lưu Mau, giống như lời Trình Ngụy nói y như mấy bà thím ngoài chợ.
-Lưu Mai, tôi không muốn nói nhiều, vài ngày nữa gặp nhau trên tòa rồi hẳn biết ai mới là kẻ nói dối.-Thừa Tuyết quay sang Lưu Mai nghiêm giọng nói
-Để tôi xem các người làm sao kiện thắng.
Lưu Mai liếc cô một cái, sửa sang lại bản thân rồi nện gót rời đi.
-Chúng ta về thôi.
Thừa Tuyết vỗ lưng Diệc Thuần.
-Tiểu Tam, em đi vậy sao?-Trình Ngụy giữ cô lại
-Tất cả không phải đều là trò tốt của anh sao?
Thừa Tuyết liếc anh, nếu không phải Trình Ngụy thu mua Mỹ Ảnh kiện Khởi Lạc thì đã không có vụ kiện tụng này rồi.
-Em sao lại đổ lỗi cho tôi?-Trình Ngụy làm mặt oan ức
-Anh tránh ra, chúng tôi chưa đủ mất mặt hay sao? Nếu anh còn cản đường tôi sẽ không khách sáo.-cô trừng mắt
-Tiểu Tam, em nói rõ chứ?
-Tránh ra. Tránh ra.
Thừa Tuyết đẩy anh ra, cùng Diệc Thuần bỏ đi.
Trình Ngụy đó giờ đều được phụ nữ lấy lòng, là chưa bao giờ thấy cô gái nào khó hiểu lại nóng nảy như cô, đối với cô lại rất thích thú.
Ra Tòa.
Thừa Tuyết kéo Diệc Thuần vào toilet sửa soạn lại bản thân.
-Cậu thật là, sao lại đánh nhau trước mặt nhiều người như vậy?-Thừa Tuyết quở trách
-Này cậu rốt cục có phải là bạn của mình không vậy?
-Diệc Thuần, dù sao cậu cũng không thể hành động như vậy.
Quay qua nói với Thừa Tuyết: "Tớ có việc đột xuất, không đi mua sắm với cậu được. Khi khác tớ sẽ bù cho. Bye."
Trước khi ra khỏi toilet còn xem lại mình sau đó mới rời đi.
Thừa Tuyết gần như đơ, không biết là Diệc Thuần bận cái gì mà lại gấp gáp như vậy.
Không lẽ người đó là bạn trai Diệc Thuần? Cũng có thể.
Cô lắc đầu, lau khô tay mình cầm túi xách rời đi.
Ai mà biết vừa tới trước cửa khu trung tâm thương mại định là đón taxi về lại gặp Trình Ngụy.
-Tiểu Tam... anh muốn nói rõ chuyện lúc nãy.-Trình Ngụy thấy cô như bắt được vàng hai mắt sáng rực
-Nhị lão thiếu... tôi không có gì để nói với anh. Phiền anh né qua.-cô lườm anh
-Tiểu Tam, lúc nãy em vô lí rõ ràng anh không làm gì hết.-Trình Ngụy bộ dạng uất ức nói
-Được khong liên quan đến anh đã được chưa? Phiền anh tránh ra.
-Tiểu Tam sao em cứ cáu gắt như vậy? Thoải mái một chút không được sao?-Trình Ngụy tỏ vẻ không vui
-Đối với hạng người vô sĩ như anh, tôi còn mong né xa một chút.
-Nhậm Tử Phàm cho em ăn gì hay sao mà em lại như vậy?
-Anh đừng nghĩ anh ấy xấu xa như vậy được không? Tôi bây giờ rất tin tưởng anh ấy.
Trình Ngụy nhíu chặt mày, mấy ngày qua đã xảy ra chuyện gì sao cô lại lời trước nói Nhậm Tử Phàm tốt, lời sau hoàn toàn tin tưởng Nhậm Tử Phàm.
-Sao em lại cứ bênh vực hắn ta vậy? Em bị hư não rồi sao?
-Anh ấy đối với tôi rất tốt, tôi không tin lời anh nói về anh ấy.
Qua chuyện cô tìm thấy những đồ trong phòng anh, nếu mối quan hệ giữa bọn họ không tốt thì lấy đâu ra những thứ kia.
-Tiểu Tam, em thật ngu ngốc. Em tưởng rằng Nhậm Tử Phàm như em nghĩ sao?
-Tôi