Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342523
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2523 lượt.
biết anh sẽ nói như vậy, làm ơn tránh ra.-Thừa Tuyết đẩy anh ra
-Em... sao em lại dễ dàng bị gạt như vậy? Em nghĩ lời anh ta nói đáng tin sao?-Trình Ngụy ngăn cô lại
-Vậy lời anh đáng tin hay sao?-cô hỏi ngược anh
-Vậy thì em có cần tôi nói ra những gì anh ta làm với em không?
Trình Ngụy từng kêu Nin điều tra về cô, và cũng rất bất ngờ Nin lại vô tình biết được Tô Tịch Phó là do người của UP giết chết.
Anh nhớ lần đầu gặp cô, cô nói cô nợ chủ nhân của Hàn Lâm một món nợ chỉ có thể trả bằng mạng của mình.
Đến bây giờ anh cũng không hiểu, rốt cục giữa cô và Nhậm Tử Phàm là như thế nào?
Nhưng mà bây giờ cô mất đi trí nhớ, nếu anh nói ra thì cô hẳn sẽ rất hận Nhậm Tử Phàm.
-Trình Ngụy, trước nay tôi không biết chúng ta có quan hệ tốt thế nào, nhưng mà từ lúc xảy ra tai nạn đến giờ, chỉ có Nhậm Tử Phàm ở bên tôi quan tâm tôi. Nếu anh thực sự là bạn tôi, vậy thì anh đừng làm mối quan hệ giữa chúng tôi trở nên rất rối.
Thừa Tuyết căn bản không để lời anh lọt vào tai, đẩy anh ra rồi lên taxi ngồi.
Trình Ngụy nhìn chiếc taxi chạy đi mất, mặc dù mày cau lại nhưng rất nhanh giãn ra.
Chưa ai làm anh quan tâm đến như vậy, cũng chưa ai làm anh hứng thú đến thế.
. . .
Trong nhà hàng Victoria sang trọng, căn phòng V.I.P được ánh sáng từ ngoài chiếu vào sáng trưng, đồ vật đắt giá lấp lánh đến chói mắt.
Nhân viên mở cửa, đón nhận nam nhân với sự kính cẩn nồng nhiệt.
Nam nhân thái độ trước sau vẫn giữ nguyên gương mặt không có biểu cảm, mặc bộ vest chỉnh tề, giày da bóng loáng bước vào trong.
Anh chỉ hơi gập người gọi một tiếng: "Tôn Thúc."
Tôn Thúc giương ánh mắt già nua lên nhìn Nhậm Tử Phàm, gật gật đầu cầm gậy chỉ vào ghế đối diện: "Cậu ngồi đi."
Nhậm Tử Phàm ngồi xuống ghế, hai chân vắt chéo.
Nhân viên rót nước vào chiếc ly thủy tinh, chờ anh căn dặn.
-Tôi không ở lâu.
Nhận viên vẫn cúi thấp đầu nghe anh nói thì lui đi.
Nhậm Tử Phàm tựa lưng vào ghế, nhìn Tôn Thúc hỏi: "Tôn Thúc có việc gì muốn nói sao?"
-Ta nghe nói, Trình Ngụy và Mộ Dung Cảnh đang hợp tác.
-Phải.
-Cậu không lo sao? Trình Ngụy với Mộ Dung Cảnh mà đồng minh với nhau thì e là cậu không đấu lại họ.
-Vẫn chưa đấu, làm sao biết ai thua ai thắng?-Nhậm Tử Phàm dường như nghe một chuyện trẻ con
-Trình Ngụy ở Las Vegas một tay che trời, chỉ do đây là địa bàn của cậu nên không dám manh động, Mộ Dung Cảnh lại là một nhà tài phiệt lớn ở đây, hai bọn họ cùng nhau hợp tác thì như hổ thêm cánh.
-Tôn Thúc, có lẽ người quá lo. Trình Ngụy và Mộ Dung Cảnh chỉ kí hợp đồng, huống chi còn chưa phải mãi về sau.
Tôn Thúc hơi nhướn mày, hiểu ra hàm ý của anh nói. Ông bật cười, chỉ chỉ anh vẻ hài lòng: "Tốt lắm, rất tốt. Lại biết dùng cách này."
-Mong là hôm cắt băng khánh thành, Tôn Thúc sẽ đến xem.
Ánh mắt vô cùng sắc bén cùng quỷ dị, giống như đã nắm được nhược điểm của kẻ khác, chỉ cần một nhát nhắm trúng sẽ dễ dàng giết chết.
.
Thừa Tuyết về tới Hàn Lâm ăn bữa trưa, nhưng lại thấy vô vị ăn vào rất nhạt nhẽo. Trong đầu cô cứ nghĩ đến chuyện Trình Ngụy nói với anh.
"Em có muốn biết anh ta đã làm gì không?"
-Chị Thừa Tuyết, không ngon sao ạ?-Tâm Nhi thấy cô cứ lùa thức ăn trên dĩa thì hỏi
-À không, tại chị thấy không đói.-Thừa Tuyết lắc đầu
-Hay là để em làm món khác nhẹ bụng hơn cho chị.
-Không cần, chị lên phòng nghỉ một lát.
Cô đặt đũa lên bàn, đẩy ghế đi lên phòng.
Tâm Nhi ngước nhìn cô đi lên cầu thang, từ lúc cô mất trí đến giờ, cô cũng không thay đổi gì, mặc dù cô có người nhiều hơn lúc trước nhưng mà Tâm Nhi nhận thấy sự ưu buồn ẩn sâu trong ánh mắt cô.
Tâm Nhi cảm nhận được, dù nhớ hay không cô cũng không thể vui.
Thừa Tuyết lên phòng nằm dài trên giường, hai mắt nhắm nghiền.
Có lẽ do mệt mỏi nên cô dễ dàng đi vào giấc ngủ sâu. Trước mắt như ẩn như hiện một dòng kí ức bị lãng quên.
"Một mạng đổi một mạng. Ba cô gây ra những gì cho gia đình tôi, tôi bắt cô trả gấp trăm lần."
"Cô là kẻ giết người, cả nhà cô đều là hung thủ giết người, hãy nhìn xem tay cô dính đầy máu dơ bẩn."
"Thứ tôi cần rất đơn giản, mạng sống của cô. Nhưng mà tôi không lấy lúc này, tôi phải hành hạ cô, nhìn cô đau khổ thì thôi."
Trong giấc mơ, cô chỉ toàn nghe lời nói cay nghiệt cùng tàn ác của một người nam nhân, cô nhìn thấy xung quanh người có rất nhiều người nằm chết trên nền đất, máu me rất nhiều chảy trên sàn, hai tay cô dính đầy máu tươi, trống rất đáng sợ.
Xung quanh như quay cuồng, cô điên cuồng la hét không phải, nhưng mà lời người nam nhân kia vẫn liên tục vang lên: "Tôi sẽ lấy mạng cô."
Máu, máu nhiều quá. Tay cô, người cô, tất cả đều là máu. Một màu đỏ chót. Mùi máu tanh. Mùi của cái chết. Sự lạnh lẽo u ám đến đáng sợ.
Trán cô chảy đầy mồ hôi, cô lắc đầu liên tục, trong cơn mê kinh hoàng hét lên: "Không có... tôi không giết người."
Cô bật dậy, trán chảy đầy mồ hôi, cô giơ hai tay lên, không hiểu sao lại thở phào. Chỉ toàn là mồ hôi. Cũng may không phải là máu.
Giấc mơ đó thật đáng sợ. Xung quanh toàn là máu. Mùi máu rất tanh, mùi của