Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342512

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2512 lượt.

trước phòng, thanh lịch nói: "Cô Tô, tổng tài gọi cô."
-Tôi sẽ lên.
Cô gật đầu, lòng chợt lạnh đi.
-Cảm ơn cô đã quan tâm.
Cô mỉm cười lướt qua người Kim Mễ mở cửa đi vào.
Đối với thái độ hờ hững của Thừa Tuyết, Kim Mễ tức giận giậm, chỉ mong mau chóng làm cô biến mất.
Kim Mễ xoay người thì giật mình khi nhìn thấy nụ cười xảo quyệt của cô gái đang nhìn mình, tự dưng lại thấy ghê sợ.
Thừa Tuyết đi vào phòng tổng tài, bước qua tấm bình phong.
Có điều kì lạ chính là không thấy Nhậm Tử Phàm ở đâu cả.
Mặt cô nhăn lại, mờ mịt trong sương mù khi nghe âm thanh kì lạ phát ra từ căn phòng nghỉ. Cô hiểu rõ thứ âm thanh kia là gì.
Ha, hóa ra kêu cô lên đây là để xem trò này. Vậy thì anh quá mức trẻ con rồi.
Cô không yêu anh, cô không ghen. Cho dù yêu anh cũng không ghen. Bởi lẽ nếu anh nghĩ tới cảm giác của cô thì sẽ không làm chuyện này rồi cố tình cho cô coi.
Anh muốn cô coi, cô càng không làm theo.
Ngồi yên vị trên ghế sô pha, rất thản nhiên lấy điện thoại ra chơi game.
Mãi nửa tiếng sau, thứ âm thanh kia mới dứt tiếng nước trong phòng tắm xả ra rồi dứt đi trả lại thời gian yên tĩnh.
Cửa mở, có người bước ra vừa lúc cô chơi game xong cất điện thoại vào. Cũng không thèm nhìn là ai.
-Nếu tổng tài chỉ muốn nói bấy nhiêu vậy thì tôi xin phép về làm việc.
Người con gái này lại cư nhiên phớt lờ đi, thái độ lại lạnh nhạt như vậy thật sự chọc giận Nhậm Tử Phàm.
Thừa Tuyết định đứng lên thì Nhậm Tử Phàm đã tiến tới đẩy cô xuống ghế, một tay đặt lên thành ghế tay kia chống xuống ép cô phía dưới mình.
-Sáng nay, em đi với Trình Ngụy?-anh cúi đầu nói nhỏ vào tai cô
Anh đã thấy?
Cô mở to mắt, cúi đầu nhẹ xem như cái gật đầu thừa nhận.
-Vì cái gì?
Vì cái gì? Là ý gì? Anh muốn hỏi cô vì sao lại đi cùng Trình Ngụy hay là vì sao phải là Trình Ngụy?
Cô không hiểu nghệch mặt đi nhìn anh.
-Trước nay tôi thích phụ nữ ngoan ngoãn nghe lời hơn.
Tay đặt trên thành ghế đưa xuống vuốt má cô, xoa nắn nhẹ nhàng.
Cô run nhẹ, bị mùi hương thơm nam tính trên người anh làm mê muội.
-Phàm thiếu...-cô gái thay đồ xong từ trong phòng nghỉ bước ra, giọng nói nũng nịu
-Đi.-anh lạnh lùng ra lệnh cũng không nhìn cô gái một lần
Cô gái không dám chọc người đàn ông này liền ba chân bốn cẳng cầm túi xách chạy đi.
Thừa Tuyết cảm thấy nực cười, lúc nãy còn cùng cô gái đó trên giường dây dưa, xong rồi lại lạnh lùng vứt đi.
Đàn ông đều vậy, chỉ vui vẻ nhất thời, về sau chỉ có phụ nữ đau khổ.
Vậy mà vẫn có nhiều người phụ nữ ngu ngốc lao vào.
-Em nói xem, làm thế nào em mới chịu nghe lời!?-anh nghiền ngẫm, tay vẫn mân mê má cô
-Tôi không phải thú cưng, muốn tôi nghe lời vậy thì cho tôi tự ý quyết định chuyện của mình đi.-cô quay mặt đi
-Không được.
Cô sớm biết kết quả là như vậy.
-Có biết là từ lúc em mất trí nhớ, tôi thật rất thích.
Anh là nói thật suy nghĩ của mình, cô mất trí nhớ vậy mà tốt, ít nhất cô có lúc thoải mái vui vẻ với anh, lại đáng yêu như cô bé Dẻ Dẻ.
-Nhưng mà tôi không thích.
Không ai chấp nhận sống trong u mê cả, huống chi cô không chắc rằng anh là người cô yêu.
-Tôi muốn em trở thành người phụ nữ của tôi.
Cô không kìm được nhìn thẳng vào đôi mắt xanh lam của anh. Trong lòng có chút vui sướng nhưng nhanh tan biến, hậu quả của cô khi đồng ý chỉ có thể như cô gái lúc nãy.
-Nếu anh yêu tôi, tôi sẽ đồng ý.
Cô thấy anh lặng thinh ánh mắt thăm thẳm khó đoán, ngả ngớn cười: "Anh không làm được."
Đàn ông yêu bạn, không cần bạn quản.
Đàn ông không yêu bạn, không tới lượt bạn quản.
-Em tham lam.-ánh mắt anh sáng như đuốc, nở nụ cười mê mị
-Tôi không tham lam. Không ai trao đổi vô điều kiện với ai cả, cũng không cô gái nào đem tình yêu của mình giao cho người không yêu cô ấy.-cô cười, nụ cười đầy ngọt ngào
-Trước nay không ai dám có tình yêu của tôi, bởi vì họ không trả giá nổi. Mỗi ngày đều có kẻ rình mò để giết tôi, tôi yêu ai quan tâm ai sẽ nguy hiểm đến người đó. Cho dù không bị kẻ thù tôi tìm thì cũng không chịu nổi tôi về mọi thứ. Đàn ông yêu em, lời nói bao giờ cũng dễ nghe. Nhưng mà đa số cách họ yêu thường làm nhiều hơn nói.
Cô hiểu làm mà anh nói là gì.
-Đó không là yêu, mà là dục vọng. Tôi không cần dục vọng, tôi cần tình yêu.
-Đáng tiếc người làm chủ bao giờ cũng là đàn ông. Hôm nay em không đồng ý, vạn nhất đừng để tôi biết em cùng người đàn ông khác... có mờ ám.
Anh cố ý nhấn mạnh ba từ cuối vào tai cô, tay vuốt nhẹ tóc cô.
Thái độ này làm cô không quen, lời nói bao giờ cũng cay nghiệt lạnh lùng nhưng hành động lại hoàn toàn ngược lại.
-Anh yên tâm, trừ phi tôi lấy chồng thì không ai kể cả anh tôi cũng không có mờ ám.-cô cười đầy kiêu hãnh, giương đôi mắt trong veo lên nhìn anh
-Tốt. Rất tốt.-anh cười đầy quỷ dị đứng thẳng người dậy phủi phủi tay áo
-Tối nay chuẩn bị tốt một chút, đến dự lễ đính hôn của Duẩn Hào.-anh ngồi xuống ghế vắt chéo chân
Cô mở miệng định nói không đi có được không nhưng mà thiết nghĩ không có khả năng đó nên ngậm miệng gật đầu một cái.
-


XtGem Forum catalog