Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342510
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2510 lượt.
ô ta ngỏ lời trước, vậy mà Duẩn Hào vẫn cứng ngắc như đá không hề động lòng.
Đính hôn hôm nay cũng là do hai bên gia đình tự ý quyết định.
Thừa Tuyết nghĩ đối với hôn nhân này, không ai vui vẻ cả, dù yêu hay không yêu đều là nỗi bi kịch.
Duẩn Hào cùng Mẫn Nhi đi mời rượu khách, những lời chúc mừng bọn họ, chúc phúc cả hai không ngớt, đôi khi còn có người nhân cơ hội xen vào chuyện làm ăn.
Hai người đi lại phía bọn họ ngồi, Dịch Thiên mơn trớn nói: "Duẩn Hào tớ thành thật chúc phúc cậu, đừng bao giờ bỏ rơi Mẫn Nhi nha, nếu không tôi sẽ cưới cô ấy đấy."
Duẩn Hào rất muốn trả lời "Cũng được" nhưng mà nghĩ lại thôi.
-Dịch Thiên, vì sao lúc nào cũng giỡn được?-Mẫn Nhi tỏ ý không vui mặc dù ngoài miệng vẫn là nụ cười rực rỡ
-Em chúc anh chị hạnh phúc.-Viên Hy đứng lên cầm ly rượu thật lòng chúc phúc họ
-Cảm ơn em.
-Chúc mừng, trở thành người có vợ rồi trưởng thành một chút nữa.-Dịch Thiên cũng đứng lên kính rượu
-Câu này tôi thấy dành cho cậu thì tốt hơn.-Nhậm Tử Phàm cũng cầm rượu đứng lên mời
Điều đương nhiên Thừa Tuyết không thể ngồi đứng lên cũng mời rượu.
-Tóm lại một câu, trăm năm hạnh phúc.
Tiếng ly chạm vào nhau, tất cả đều ngửa cao đầu uống cạn rượu trong ly.
-Bọn tôi qua bên kia một lát.
Duẩn Hào và Mẫn Nhi tiếp tục đi mời khách, một đen một đỏ đi cạnh nhau, song lại cảm thấy buồn bã lạ thường.
Không Tin Tưởng.
Thừa Tuyết cảm thấy không thoải mái nên đi ra ngoài để hít thở không khí.
Cô đứng bên hồ bơi, nhìn mặt nước yên ả dưới ánh sáng vàng hắt ra long lanh huyền ảo.
Viên Hy đi theo phía sau cô, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp.
-Chị Thừa Tuyết?
Đôi mắt bị thu hút bởi sợi dây tay đeo trên tay Viên Hy.
-Sợi dây tay đẹp thật.-cô tán thưởng
-Cái này sao?-Viên Hy giơ tay lên
-Phải. Thiết kế rất tinh xảo lại sáng lấp lánh, mẫu mã rất hợp với giới trẻ. Thật sự rất vừa mắt!-Thừa Tuyết nhìn thấy cũng yêu thích
-Cái này là anh hai lần trước đi Úc mua về cho em. Đẹp lắm phải không?-Viên Hy cười đầy ngọt ngào cùng hạnh phúc
-Rất đẹp!
Cô cười yếu ớt, bản thân cảm thấy nực cười. Chua xót nói ra hai từ này thật khó.
Nhận ra vẻ mặt của Thừa Tuyết, Viên Hy thầm cười, sau đó nói: "Chị thích lắm thì phải? Hay là em cho chị đeo thử?"
-Không, không cần đâu.-cô vội vã xua tay từ chối nhưng mà Viên Hy đã nhanh hơn một bước tháo dây tay ra
-Chị... đây là của em, chị vẫn là...
-Không sao, chị đeo đi.
Viên Hy ép buộc đeo vào tay cho cô, nhanh gọn cài chốt lại.
-Em đi toilet một lát.
Viên Hy mỉm cười đôi mắt sáng trưng giữa màn đêm sau đó xoay người rời đi.
Thừa Tuyết giơ tay lên nhìn lắc tay đang đeo trên tay mình, hai mắt sáng rực nhìn chăm chú từng chi tiết trên đó, tỉ mỉ xem xét.
Nhậm Tử Phàm không thấy cô trong phòng liền đi kiếm, khi đi đến tầng hai thì thông qua cửa kính nhìn thấy cô đang đứng bên hồ bơi, tay nâng lên nhìn sợi lắc tay.
Đó không phải sợi dây tay anh tặng Viên Hy sao?
Hình như cô rất thích, ánh mắt của cô chỉ còn có sợi lắc tay hai mắt đầy yêu thích.
Đáng lẽ nó đã là của cô, đáng tiếc...
Nhậm Tử Phàm di chuyển nhanh hơn, đi xuống phía dưới.
Viên Hy đi đến thấy Thừa Tuyết ham muốn sợi dây tay thì không khỏi cười, dường như quên hết xung quanh chỉ toàn có nó.
-Chị Thừa Tuyết.-gọi một tiếng từ phía sau gọi
Thừa Tuyết thấy Viên Hy trở lại liền gỡ dây tay ra.
Viên Hy liếc mắt nhìn thấy chiếc bóng đang đi lại bọn họ, ánh mắt xinh đẹp lộ ra tia khác thường. Viên Hy lấy sợi dây tay lại "vô tình" đẩy tay Thừa Tuyết làm cô bất ngờ không kịp phản ứng hất tay ra về phía hồ bơi làm văng sợi dây tay xuống nước.
Lại đúng lúc Nhậm Tử Phàm đi đến chỉ nhìn thấy Thừa Tuyết đang vứt sợi dây tay đi.
-Sợi dây tay của em...
Giọng điệu Viên Hy vô cùng ủy khuất, ngay tức khắc làn váy tung bay trong gió đêm, mặt hồ bị khuấy động.
-Viên Hy...
Thừa Tuyết thất kinh gọi khi Viên Hy nhảy xuống hồ.
-Viên Hy... Viên Hy...
Cô hốt hoảng gọi tên Viên Hy khi không thấy Viên Hy đâu.
Viên Hy lặn dưới hồ bơi một lúc thì bơi lên mặt hồ lấy lại không khí.
-Viên Hy, mau lên đi, chị sẽ kêu người lấy.-Thừa Tuyết vớ tay ra
-Không được, em phải tìm... A...
-Viên Hy, em làm sao vậy? Viên Hy...
Cô kinh hoảng khi Viên Hy giãy giụa trong làn nước, hình như là giộp bẽ.
-Viên Hy...
Nhậm Tử Phàm biết Viên Hy biết bơi nên không lo lắng lại không nghĩ Viên Hy lại bị chuột rút liền nhanh chân chạy tới.
Anh còn chưa đi đến hồ bơi thì Thừa Tuyết đã lao xuống hồ bơi.
-Viên Hy...
Á, cô không biết bơi... sao cô lại can đảm quá vậy? Nhưng mà vì cô nên Viên Hy mới...
-Cứu tôi... cứu tôi...
Viên Hy liên tục kêu cứu, vì uống nước mà ho sằng sặc.
Thừa Tuyết hụp xuống nước, nín thở sâu tìm sợi dây tay.
Lấp lánh.
Kia rồi. Sợi dây tay nằm dưới đáy hồ phát ra thứ ánh sáng chói mắt lấp lánh vô cùng.
Nhậm Tử Phàm phóng xuống hồ bơi cứu Viên Hy