Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2508 lượt.

a vang tiếng kèn kẹt chói tai, một người đàn ông ăn mặc chỉnh chu bước vào.
-Lão gia.
Tiêu Lặc thấy Mộ Dung Khải bước vào vội hành lễ.
-Cảnh Nhi có biết không?-Mộ Dung Khải hỏi
-Thiếu gia không biết, nhưng mà thiếu gia hứa với Diệp tiểu thư không truy cứu.
-Con dâu ta bị thương nặng như vậy, Nhậm Tử Phàm lại kiêu ngạo như thế, nếu ta không cảnh cáo thì e là hắn không xem Mộ Dung gia ra gì.
Thừa Tuyết nhìn Mộ Dung Khải, cô cứ tưởng là Mộ Dung Cảnh sai Tiêu Lặc làm, không ngờ lại là ông. Nhưng mà đáng tiếc bọn họ chọn sai người rồi, cô trong lòng anh đến một chút trọng lượng cũng không có.
Dù cô có xảy ra chuyện gì, người lo lắng cho cô chắc chắn không phải Nhậm Tử Phàm.
-Có lẽ ông chọn lầm người rồi? Ông giết chết tôi thì Nhậm Tử Phàm cũng không quan tâm đến.-cô cười giễu, giống như cười nhạo bản thân
-Vậy thỉ phải thử mới biết.
.
Trời tối, màn đêm che phủ khắp không gian, gió từ ngoài biển thổi vào cảng biển làm con người ta không khỏi rùng mình vì cái lạnh.
Thừa Tuyết bị trói chặt tay chân bị đem ra cảng, Mộ Dung Khải đứng nhìn cô, nói: "Tôi hẹn Nhậm Tử Phàm bảy giờ. Nếu anh ta không đến tôi trực tiếp ném cô xuống biển."
-Ông đừng vô ích, anh ta sẽ không đến.
Cô cười, nụ cười thê lương. Có nhiều chuyện rõ ràng bản thân đã biết sự thật nhưng vẫn cố gắng tìm kiếm mọi lí do để bảo vệ đáp án trong lòng mình
Cũng giống như cô lúc này, biết rõ anh sẽ không đến nhưng vẫn cứ chờ đợi. Để rồi chỉ thu lại là nỗi thất vọng.
Từng giây từng phút trôi qua, gió đêm càng lúc càng lạnh giống như sự lạnh giá bao lấy con người, lồng ngực Thừa Tuyết lạnh lẽo.
-Lão gia, 7h rồi.
Cô hít từng hơi khó khăn, ánh mắt nhắm lại cam chịu. Lời nói Tiêu Lặc lúc nãy đã hoàn toàn thất tỉnh cô, không phải anh không quan tâm cô mà là căn bản không quan tâm cô.
Thật sự rất lạnh. Lạnh hơn gió đêm.
Nếu anh thật quan tâm cô, thì lúc này đã xuất hiện ở đây, cô muốn thấy anh, nghe anh nói: "Không sao rồi, đừng sợ." giống anh tối qua anh nói với Viên Hy.
Nhưng mà tất cả đều là cô viễn tưởng, mọi thứ đã nói rõ: Anh không quan tâm cô. 






Đau Đến Tận Tâm Can.
Anh chỉ cho cô đau khổ, làm sao cô cho anh hạnh phúc được?
- - -
Rốt cục thứ cô mong chờ là gì? Sớm biết sẽ như vậy thì ngay từ đầu cô không nên tin lời anh, tất cả đều là dối trá.
Cô bị hai người nhấc bổng lên, bất giác trong lòng trống rỗng, cảm giác mất cay xè nhưng mà ngay cả nước mắt cũng không thể chảy ra.
-Quăng xuống biển.-Mộ Dung Khải ra lệnh
-Ai dám quăng?-Trình Ngụy sắc lạnh nhìn hai người kia lặp tức giơ súng lên
-Cậu và con trai tôi ngồi cùng thuyền, vì cô gái này mà đối đầu với tôi? E là cậu bị thiệt hại rất lớn, có đáng không?
-Tôi không cần biết, hôm nay tôi phải đem người đi.
-Quăng xuống.
Hai người kia là thuộc hạ của Mộ Dung Khải đương nhiên phải nghe lời lặp tức quăng cô xuống biển.
Nước lạnh ngắt chạm vào da thịt cô, lạnh giống như sắp đóng thành băng. Cô dùng sức muốn dây tháo dây thừng buộc tay và chân ra nhưng đáng tiếc đều vô dụng.
Tay chân đều bị buộc chặt tất cả đều vô vọng, hai mắt khép hờ.
.
"Thừa Tuyết... đi theo anh."
"Nhậm Tử Phàm?"
"Em đã quên anh, em không còn yêu anh."
"Anh là... Lạc? Anh, sao lại ở đây?"
"Anh vẫn luôn dõi theo em, nhưng mà em đã không còn như trước. Em đã thay đổi."
"Không phải, tôi..."
"Em gạt anh, em đã yêu người khác. Em quên anh, quên cả kỉ niệm của chúng ta. Em nói dối."
.
-Không phải... không phải... tôi không nói dối.
-Thừa Tuyết, Thừa Tuyết tỉnh lại.
Trình Ngụy thấy cô nằm trên giường mồ hôi chảy dài liền dùng tay vịn vai cô lại, gọi cô tỉnh dậy.
Thừa Tuyết giật mình tỉnh giấc, mồ hôi nhễ nhại.
-Trình Ngụy, tôi không phải kẻ dối trá, tôi thật sự không nhớ gì cả. Vì sao ai cũng trách cứ tôi? Người tôi tin tưởng cũng bỏ mặc tôi.
Cô dang tay ôm lấy Trình Ngụy, đau lòng rơi lệ.
Người trong giấc mơ của cô, nói cô lừa dối anh ta đã quên mất anh ta quên mất những điều cô đã hứa. Không phải cô dối trá bởi vì cô thật cái gì cũng không nhớ.
Trình Ngụy bất ngờ, cứ để cô ôm mình tay ở phía sau từ từ nâng lên vỗ lưng cô.
Chỉ đơn giản là cho cô ôm mình, vỗ lưng cô an ủi. Không nói lời nào nhưng đã là quá đủ với cô.
-Nhậm Tử Phàm bỏ mặc em?-Trình Ngụy đẩy cô ra vừa lau nước mắt cho cô vừa hỏi
-Từ trước đến giờ anh ấy chưa từng quan tâm em thì làm sao nói là bỏ mặc?-Thừa Tuyết lắc đầu
-Làm sao vậy?
Không cần đoán cũng biết chắc chắn đã có chuyện xảy ra.
-Không có gì. Chẳng qua có chút... thất vọng.
-Em đặt hi vọng ở anh ta nhiều lắm sao?
Thừa Tuyết tay nắm chặt, đầu cúi xuống im lặng không nói gì, câu nói của Trình Ngụy đánh trúng tâm tư của cô.
-Tôi kể em nghe chuyện này.
Cô ngước mắt, chờ anh nói.
-Có người nói với tôi, hi vọng làm người ta có mục đích để thực hiện điều gì đó nhưng con người đôi khi rất kì lạ, biết rõ sẽ thu lại thất vọng nhưng vẫn cố chấp hi vọng.
-Người ấy từng đặt niềm hi


Ring ring