Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342282

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2282 lượt.

cảnh Ma Cao.
Tư Nguyên định là đi theo Mặc Hàng tạo cho anh sự bất ngờ khi nhìn thấy nhưng mà lại sợ ánh mắt lạnh lùng kia của anh. Quả là không có can đảm.
-Hay là đi về? Không được, không được.
Trong lòng Tư Nguyên chiến tranh giữa ở lại và đi về, không tìm được đường thõa.
-Hay là hỏi chị Thừa Tuyết? Ấy không được, Mặc Hàng nói quan hệ giữa chị ấy và Phàm thiếu không tốt, không nên quấy rầy.
Tư Nguyên vừa đi vừa lẩm bẩm, vài người qua đướng nhìn cô như đang nhìn kẻ không được bình thường.
Tư Nguyên vuốt lại tóc, rối rắm trong lòng.
-Cô à...
Phía sau có người vỗ vai cô, Tư Nguyên quay lại nhìn thấy một bà lão.
-Bà bà, bà biết nói tiếng Việt sao?
-Ta là người Việt qua Ma Cao sinh sống.-bà lão cười nhân hậu nói
-A, vậy bà bà gọi cháu có gì không?-Tư Nguyên khom người hỏi bà
-Ta mang theo nhiều đồ không vác nổi, cháu giúp ta mang về nhà được không?
Tư Nguyên nhìn thấy hai túi đồ to dưới chân bà lão suy nghĩ vài giây, có thể vừa giúp bà lão vừa suy nghĩ chuyện nên về hay ở lại. Thuận cả đôi đường.
-Được ạ, bà để cháu xách.
Tư Nguyên vui vẻ nhận lời cầm lấy túi đồ.
-Cảm ơn cô gái, cô thật tốt bụng.
Bà lão dẫn Tư Nguyên đi qua vài con đường nhỏ, rẽ vài khúc quẹo, cuối cùng đi vào một con hẻm nhỏ.
-Bà bà à, nhà bà cũng xa thật nha.
-Gần tới rồi, gần tới rồi.
Bà lão chỉ về trước lại tiếp tục đi.
Đi một lát Tư Nguyên lại không đuổi kịp bà lão, nhìn khắp nơi cũng không nhìn thấy bà. Sao bà lại đi nhanh thế a?
-Bà bà... bà bà...
-Ta ở đây.
Tư Nguyên nghe giọng nói ở phía sau thì mỉm cười quay đầu không ngờ lại bị thổi bột thuốc mê.
Tư Nguyên lảo đảo lùi về sau, trước mắt dần mờ mịt. Trước khi ý thức mất hẳn cô nghe được giọng nói của bà lão: "Cô gái, xin lỗi cô. Là cô không nên giúp lão."



Ý Định Trong Lòng
Nhất Duy đến Ma Cao chẳng qua có vụ kiện cần qua Ma Cao điều tra, sáng sớm đã đi mất. Diệc Thuần thức dậy qua phòng bên cạnh không thấy ai thì ão não đi vào thang máy.
Nhất Duy đúng là thương cô thật nhưng mà công việc anh còn "thương" hơn.
Đứng trong thang máy xuống tầng 1, thì ở tầng sáu có người muốn vào thang máy liền dừng lại mở cửa.
Mặc Phong cùng Mặc Hàng đứng đợi ở ngoài cửa, đúng lúc bên cạnh có hai người đang khiêng thùng đồ to trên vai che mất tầm nhìn.
Nếu như một ngày, cô nói sẽ lấy Nhất Duy, liệu anh có kêu cô đừng lấy hay không? Liệu anh có đứng yên nhìn cô lấy Nhất Duy còn chúc phúc không?
Cho dù là thế nào, tất cả đều gây vết thương dâu trong tim cô.
Bắt một chiếc xe dành cho khách du lịch, Diệc Thuần một mình ngồi lên xe, hướng mắt nhìn cảnh vật xa hoa lộng lẫy kia.
Lạc lõng.
Ít nhất có thể dùng hai đó cho cô lúc này.
.
Con người ta khi khóc xong sẽ cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng hơn nhưng mà Thừa Tuyết khóc xong lòng lại càng nặng trĩu, tâm can tự lúc nào đã chết lặng.
Viên Hy dắt cô về Hàn Lâm, Tâm Nhi thấy cô lại khóc không kìm được đau xót.
-Tiểu thư Viên Hy, cô có cần uống gì không?
-Không cần tôi phải đi rồi.
Viên Hy dìu Thừa Tuyết lên phòng xong thì nói, sau đó lại quay qua Thừa Tuyết: "Chị, em phải đi rồi. Chị đừng suy nghĩ tới nữa."
-Chị sẽ.
Viên Hy quay người đi, ánh mắt đắc ý nụ cười thêm sắc xảo.
Tâm Nhi lấy thuốc cho cô uống, Thừa Tuyết không nhiều lời uống hết, sau đó bảo Tâm Nhi cứ lo làm việc của mình không cần lo cho cô.
Tâm Nhi lúc đầu lo sợ cô không nhìn thấy gì sẽ xảy ra chuyện nhưng vì Thừa Tuyết cứ dùng lời lẽ thuyết phục nên cũng đành thuận theo.
Thừa Tuyết đợi nghe thấy tiếng đóng cửa cùng tiếng bước chân xa dần mới từ từ đứng lên.
Cô đi sát tường từ từ nò ra cửa, bước qua phòng bên cạnh - phòng của Nhậm Tử Phàm.
Cô hận anh. Tuyệt không tha thứ cho anh.
Mò một lát mới đến được bàn làm việc của anh, lần xuống dưới kéo ngăn kéo ra.
Do không nhìn thấy nên cô không thấy được chiếc webcam nối với máy PC trên bàn vẫn đang hoạt động.
Bên trong là một khẩu súng.
Tay cô sờ được thứ cứng cáp, đoán chắc là súng thì cầm lên.
Cô chết cũng được, anh chết cũng được miễn là cả hai đừng dính dáng gì tới nhau càng không thể tồn tại cùng nhau.
-Nhậm Tử Phàm, anh giết ba mẹ tôi, lừa gạt tình cảm của tôi, tôi nhất định sẽ không tha thứ cho anh.
Cô muốn chấm dứt mối quan hệ này, càng để lâu người đau khổ chỉ là cô, càng không dứt khoác thì cô sẽ mang thương tích đầy người.
Viên Hy nói là anh vốn không yêu cô, đều là bại đặt vậy thì bây giờ tất cả những lời nòi trước kia cô đều không tin.
Thừa Tuyết nắm lấy khẩu súng, ý định trong lòng đã hình thành.
- - -
Bầu trời Ma Cao thắp sáng bởi ánh đen lấp lánh cùng vì sao đêm trên trời cao. Phố thị lên đèn, người người qua lại.
Trong một nhà trọ, nam nữ ra vào tấp nập, nam bao nhiêu tuổi cũng có chỉ có nữ là luôn trẻ trung xinh đẹp.
Thuốc mê hết tác dụng, Tư Nguyên khẽ mở mắt ra, trước mặt là một căn phòng xa lạ. Nơi này giống như phòng ngủ, ngoài giường lớn ra chỉ còn bộ bàn ghế.
Tư Nguyên tỉnh táo lại nhìn khắp nơi,