Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Tác giả: Du Huyễn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342297

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2297 lượt.

ghét anh lắm.
Cô khóc lớn, dùng tay đẩy anh ra.
Anh còn hơn cả tảng băng, lúc nào cũng cứng ngắc, cô rủ anh đi tản bộ anh lại bảo anh tập thể hình đủ rồi, cô vì anh làm bánh ngọt anh lại một câu không ăn liền vứt đi.
Hôm nay cô xảy ra chuyện anh không an ủi hỏi han cô một câu thì đã la mắng cô. Loại đàn ông ngay cả cách quan tâm người phụ nữ cũng không có thì cô thà ở cùng một pho tượng đá.
-Anh là người bảo lãnh của cô ấy?-một vị cảnh sát đi tới phía họ dùng tiếng Trung hỏi
-Phải.-anh đáp lời
-Chúng tôi nghi ngờ cô ấy bán dâm, phiền anh theo tôi.
Nghe thấy vậy Mặc Hàng nổi giận, nhìn viên cảnh sát lạnh băng nói: "Bạn gái tôi không phải loại người đó."
-Nhà trọ đó là khu vực bị nghi ngờ bán dâm nhiều nhất, tất cả người ở đây đều ở đó và họ cũng đã thú nhận. Cô gái này lại ở đó cùng một người đàn ông trong phòng. Chúng tôi có quyền nghi ngờ và bắt giam cô ấy.-vị cảnh sát nói
-Tôi muốn gặp chủ của phòng trọ đó.
-Bọn họ đã chạy mất rồi.
Mặc Hàng dường như không chịu đựng được, lại nói: "Tôi muốn gặp cục trưởng."
Tư Nguyên ngồi ở góc phòng nhìn vào văn phòng cục trưởng, hai mắt nhanh chóng cụp xuống.
Lúc nãy là cô nhất thời nóng giận mới nói như vậy, dù sao đó cũng là lỗi của cô. Ai mà nghe xong tin đó có thể bình tĩnh được chứ?
Cửa phòng mở, vị cục trưởng đối với Mặc Hàng rất nồng hậu vui vẻ.
Mặc Hàng nói với ông ta vài câu thì đi lại phía cô.
Anh nắm lấy tay cô trực tiếp kéo cô đi khỏi đồn cảnh sát.






Đánh Mất
Buổi tối, Nhậm Tử Phàm trở về Hàn Lâm, anh lên phòng mình tắm rửa xong thì một lúc lâu mới đi sang phòng Thừa Tuyết.
Tâm trạng anh có chút nặng nề!
Thừa Tuyết nằm trên giường nghe thấy tiếng mở cửa thì hai tay nắm chặt.
Bên giường lún sâu xuống tay cô càng siết chặt, móng tay ghim sâu vào da thịt.
-Sớm biết có ngày này thì sao lúc trước anh vẫn làm?
Anh không nghĩ sẽ có ngày mình cùng cô yêu nhau, nếu không có thù hận thì cũng nghĩ tới cô cùng Lạc yêu nhau, cô có khi đã là "em dâu" của anh.
Nhậm Tử Phàm thở dài rất khẽ lại lọt vào tai cô.
Cô cười chua xót: "Lúc đầu tôi không dám yêu anh, nhưng mà hôm nay tôi yêu anh được thì sẽ hận được."
-Vì sao em không thể tha thứ cho tôi?
Thù hận giữa bọn họ chẳng lẽ chưa đủ? Tình yêu của bọn họ chưa đủ để xóa bỏ thù hận này sao?
Ông trời thật biết cách trêu đùa bọn họ.
-Tôi không muốn có bất kì quan hệ gì với anh.
-Thà rằng em giết tôi còn hơn em cứ căm hận tôi.
-Đàn ông các anh rất mau quên nhưng đáng tiếc phụ nữ chúng tôi nhớ rất lâu người làm bọn họ đau khổ. Nếu anh không còn gì nữa thì đừng làm phiền tôi, tôi phải ngủ.
Cô đắp chăn, quay mặt đi.
Ai mà biết lòng bàn tay ở bên trong chăn đã đẫm ướt mồ hôi, tay run rẩy như không còn sức lực.
Nếu anh còn không đi sớm muộn cô cũng bị anh nhìn thấy vẻ mặt đầy nước mắt của mình.
Bên giường đã không còn lún xuống, Thừa Tuyết đến khi nghe được tiếng mở cửa rồi đóng lại thì mới rũ bỏ khuôn mặt lạnh lùng thù hận kia.
Cô thật sự muốn tha thứ cho anh, muốn ôm lấy anh tận hưởng sự dịu dàng cùng ngọt ngào của anh, lắng nghe nhịp tim khỏe khoắn kia nhưng mà mỗi khi cô muốn đến gần anh thì có một sợi dây xích buộc dưới chân trói cô lại không cho cô đi đến bên anh.
Là nghiệt, không tránh khỏi!
Tốt nhất chính là dùng kéo dứt khoác cắt sợi dây tình cảm này, còn lưu lại sẽ còn giày vò nhau.
Nếu anh không giết ba mẹ cô, nếu anh không lừa gạt tình cảm cô, nếu anh nói thật với cô thì mọi chuyện đã đơn giản hơn rất nhiều.
-Tử Phàm, Tử Phàm... Tử Phàm.
Cô khao khát được gọi tên anh, nhưng mà chỉ có thể gọi trong bóng đêm, cô đơn và không có anh.
Cô thu người vào sâu trong chăn, giống như con rùa muốn che giấu lẫn trốn bên trong chiếc mai cứng rắn để không bị tổn thương.
Mối tình này, làm cô tâm tê liệt phế!!!
.
Mặc Phong đi vào khách sạn, lại vô tình nhìn thấy Diệc Thuần và Nhất Duy ngồi ăn tối.
Cổ họng như nuốt phải thứ gì đó rất đắng, Diệc Thuần ngồi bên cạnh Nhất Duy cười rạng rỡ hạnh phúc mà Nhất Duy đối với Diệc Thuần rất ân cần chu đáo.
Mặc Phong bước đi, hai tay khẽ nắm lại. Bây giờ anh rất muốn đi đến kéo Diệc Thuần đi, đáng tiếc lại không có dũng khí càng không có tư cách.
Có lẽ Mặc Phong không biết, Diệc Thuần vốn vẫn đang theo dõi anh, anh vừa bước vào khách sạn cô liền ở bên Nhất Duy cười nói hạnh phúc.
Cô không nghĩ sẽ làm anh ghen nhưng cô chỉ muốn anh biết cô vẫn đang rất hạnh phúc.
-Diệc Thuần, đến khi vụ kiện này xong chúng ta về quê thăm ba mẹ em, có được không?-Nhất Duy giúp cô gấp khăn lau miệng gọn gàng rồi đưa cho cô nói
-Cũng được.-cô cầm lấy lòng nặng trĩu
-Nhân tiện nói với ba mẹ em về chuyện chúng ta. Anh muốn kết hôn.
Diệc Thuần bất ngờ không nghĩ tới Nhất Duy sẽ đề cập đến chuyện này.
Lòng cô bây giờ rối như tơ vò, anh lại nói đến chuyện kết hôn đúng là làm cô nhức đầu.
-Em nghĩ khoan hãy nói với ba mẹ, em chưa sẵn sàng để kết hôn.
-Anh nghĩ chúng ta yêu nhau đã đủ rồ