Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342289
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2289 lượt.
chúng tôi không thể mở cửa.
-Mọi trách nhiệm tôi chịu. Thế nào đã có thể mở chưa?-Thừa Tuyết giương ánh mắt đen kiên định nhìn bọn họ
-Cái này... thật xin lỗi, chúng tôi không thể mở.
-Được, tôi sẽ điện thoại cho anh ta, nếu anh ta tức giận thì hai anh tự lãnh hậu quả.-Thừa Tuyết nói sau đó liền giả vờ lấy điện thoại trong túi ra
-Tiểu thư... chúng tôi mở.
Bọn họ không có gan làm thiếu chủ tức giận, nếu không hậu quả khó lường. Cô gái này lời nói tự tin như vậy, hẳn là người được thiếu chủ coi trọng.
Thừa Tuyết nhoẻn miệng cười, để điện thoại cất vào túi.
Thím Lý đi theo phía sau, trong nháy mắt liền cau có lại, thiếu gia căn dặn bà mọi hành động của cô gái này phải báo cáo cho anh biết, chuyện này có nên nói hay không?
Ổ khóa được mở ra, Thừa Tuyết liền nhanh chóng đi vào trong, bên trong tối đen như mực, duy chỉ có một chiếc cửa sổ hình vuông nhỏ cao gần bốn mét được lồng bằng những thanh sắt chiếu một chút ánh sáng vào.
Thừa Tuyết nhìn Tâm Nhi ngồi co ro ở một góc tường tăm tối, đau lòng tiến lên.
-Tâm Nhi, chị có đem cơm cho em nè.-Thừa Tuyết đặt mâm cơm xuống
-Tiểu thư, sao chị lại đến đây? Nhỡ thiếu chủ biết chắc chắn rất tức giận.-Tâm Nhi nhìn thấy cô thì lo lắng nói
-Giờ phút này em còn lo cho chị sao? Nào, ăn cơm nhanh đi.-Thừa Tuyết cầm chén cơm lên đưa cho Tâm Nhi
-Tiểu thư, chị thật tốt với em.
-Em thật là... chị phải xin lỗi em mới đúng, đều do chị hại em. Em yên tâm, hôm nay Nhậm Tử Phàm không về Hàn Lâm đâu.
-Tiểu thư, Tâm Nhi sau này nhất định sẽ theo tiểu thư, ngoài tiểu thư ra Tâm Nhi không theo ai cả.
-Tâm Nhi, chị cũng không ở lại đây lâu. Đừng nói chuyện này nữa, em ăn xong, chị xức thuốc cho em, lúc nãy chị lén đem theo.
Thừa Tuyết lấy trong túi ra một chai thuốc đỏ.
Đợi Tâm Nhi ăn cơm xong rồi xức thuốc vào chỗ bị đánh, Thừa Tuyết không quay về phòng vội, đưa chai thuốc cho Tâm Nhi để cho mỗi ngày Tâm Nhi xức vào vết thương mau lành.
Đến gần tám giờ rưỡi tối, bên ngoài vang lên tiếng xe, Thừa Tuyết mới hoảng hốt nhìn ra bên ngoài. Không lẽ giờ này anh lại đến? Không đúng, thím Lý nói anh không đến hôm nay mà.
-Tiểu thư, thiếu chủ về rồi, chị mau về phòng đi.-Tâm Nhi lo lắng thúc giục cô
-Ngày mai chị lại đem cơm cho em.
Thừa Tuyết cầm mâm cơm lên, nhưng vừa đi ra tới cửa thì Nhậm Tử Phàm đã cùng Mặc Phong, Mặc Hàng đi vào.
Thừa Tuyết vô thức lùi về sau vài bước.
Ánh mắt nam nhân nhìn chằm chằm Thừa Tuyết, vô cùng âm u lạnh lẽo.
-Nhậm... Nhậm Tử Phàm...-Thừa Tuyết lắp bắp nhìn anh
-Lời của tôi nói, cô không để tâm hay sao?-Nhậm Tử Phàm như như chớp tiến lên giơ tay bóp chặt cằm cô
Lực rất mạnh, gần như muốn bóp nát nó.
Đồ trên tay Thừa Tuyết rơi xuống, chén dĩa vỡ nát những mảnh thủy tinh văng tung tóe vang lên âm thanh chói tai.
Thừa Tuyết không cãi lại cũng không giải thích, cô đã bị anh bắt gặp thì không có gì để biện minh cho mình, cho dù cô nói có lí thì đối với anh cũng là vô nghĩa. Vậy thì cô nói làm gì chứ?
-Không phải tôi đã nói ở bên cạnh tôi phải học cách lấy lòng tôi sao?-Nhậm Tử Phàm tăng lực ở tay thêm
-Lấy lòng? Lòng của anh sâu đến mức tôi không dò nổi, bắt tôi lấy lòng anh là điều không thể. Những chuyện anh làm đều nghịch với đạo lí, tôi căn bản không thể làm hài lòng anh.-Thừa Tuyết cảm thấy rất nực cười, bên môi đầy ý mỉa mai
Con ngươi xanh lam càng thêm u ám, nhìn Thừa Tuyết đăm đăm, Thừa Tuyết quật cường chống lại ánh mắt sắc lạnh của anh.
Nhậm Tử Phàm đột nhiên buông ra, ý cười bên môi lộ ra, giống như Santa cười khi đã lấy được mạng cười: "Từ ngày hôm nay, cô không cần phải đi làm nữa, giam cô ta ở trong phòng không ai được nói chuyện với cô ta."
-Vâng.
Sắc mặt Thừa Tuyết trắng gần như trong suốt, đại não như ngưng hoạt động, mãi khi Mặc Phong tiến lên giữ tay cô.
-Nhậm Tử Phàm, anh không có quyền giam cầm tôi.-Thừa Tuyết điên cuồng làm loạn
-Có hay không, chưa đến cô nói. Đem đi.
Tiếng la hét của Thừa Tuyết vang lên khắp không gian, từ từ nhỏ dần rồi mất hẳn. Nhậm Tử Phàm liếc nhìn Tâm Nhi sau đó môi hơi nhếch lên: "Tâm Nhi, làm tốt lắm, sau này chăm sóc cô ta thật tốt có chuyện gì báo cho ta biết."
Tâm Nhi gật đầu một cái, bàn tay nắm chặt lọ thuốc của Thừa Tuyết đưa.
Tiểu thư, Tâm Nhi xin lỗi người.
. . .
Thừa Tuyết bị Mặc Phong đưa lên phòng mình, Thừa Tuyết hai mắt sớm đã vô hồn, không la hét um sùm nữa.
-Mặc Phong, thả tôi.-Thừa Tuyết thanh âm tĩnh lặng, yếu ớt vang lên
-Tiểu thư, cô hãy làm thiếu chủ vui vẻ, ngài ấy sẽ thả cô ra.-Mặc Phong không trả lời câu nói của cô
-Tôi biết rồi, anh ra ngoài đi.-Thừa Tuyết vô lực ngồi trên giường
-Tiểu thư, điện thoại... xin cô đưa ra.
Thừa Tuyết cười chua xót, lấy trong túi ra chiếc điện thoại lúc sáng Nhậm Tử Phàm đưa. Cô còn chưa sử sụng nó được lâu.
-Điện thoại trong phòng có cần đem đi không?-giọng cô mang theo chế giễu
-Tiểu thư điện thoại này thiếu chỉ đã làm nó chỉ có thể liên lạc với người làm bên dưới nhà, không thể điện cho ai.
-Thì ra thế... anh đi ra đi.-Thừ