Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342350
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2350 lượt.
ồi trên hàng ghế đá ngẩng đầu nhìn tán cây.
Trước mặt cô xuất hiện khuôn mặt đầy ấm áp và dịu dàng của Khiêm Lạc, anh như đang chạm vào má cô bằng một tình cảm nhớ nhung tha thiết qua bàn tay lạnh băng của mình.
Ngẩng đầu nhìn trời xanh hiện ra khuôn mặt mà mình luôn nhớ đến. Là vì mình nhớ họ nên lúc nào cũng tưởng họ đang ở bên cạnh mình.
Có người mỗi sáng cùng cô đi dạo, mỗi trưa cùng cô ăn cơm, mỗi tối ngồi cạnh cô ngắm lá phong và sao trời.
-Em đang hoàn thành, có gì sao chị?-Thừa Tuyết đáp
-Bọn chị nghĩ em nên đi tìm đối tác để quay phim, bởi vì bây giờ không như trước nữa rồi, chúng ta căn bản không thể một mình quay phim.-chị Ngân nói
-Hmm... để em tìm.-Thừa Tuyết suy nghĩ một lát thì đáp
Thừa Tuyết ngồi im một lát thì tay cầm con chuột di chuyển trên màn hình máy tính tìm kiếm.
. . .
Phòng marketing giờ này nhân viên đã có mặt đủ chỉ riêng Huỳnh San vẫn chưa đến.
Viên Hy hỏi qua thì mới biết Huỳnh San lúc nào cũng đến trễ, có người bảo Huỳnh San cho mình là phó phòng nên muốn đi làm giờ nào thì đi.
Khi Huỳnh San bước vào phòng marketing đã gần 7h30\', có người nói: "Phó phòng, trưởng phòng kêu cô vào gặp cô ấy."
Huỳnh San liếc nhìn phòng trưởng phòng, đặt túi xách lên ghế của mình đi vào trong.
Đám người ngoài đây nhanh chóng chụm đầu lại bàn tán.
Huỳnh San đi vào phòng trưởng phòng thấy Viên Hy đang xem tài liệu thì đi đến trước bàn làm việc của Viên Hy hỏi: "Có chuyện gì sao?"
Viên Hy đóng nắp viết lại, ngẩng đầu nhìn Huỳnh San, ánh mắt sắc bén.
-Cô là phó phòng vì sao lại đến trễ hơn mọi người?
-Chỉ hôm nay.-Huỳnh San hờ hững đáp
-Tôi hỏi mọi người rồi. Lâu nay cô đều đi trễ, có lẽ trưởng phòng trước dễ dãi với chuyện của cô, nhưng tôi thì không.-Viên Hy thanh âm điềm tĩnh vô cùng, nhưng thật ra là lời cảnh cáo
-Cô phạt tôi sao? Huỳnh San tôi không sợ trưởng phòng mới sao lại sợ một đứa nhóc mới mười tám tuổi như cô?-Huỳnh San khinh khỉnh đáp
Viên Hy nhẹ nhàng đứng lên, môi lộ ra nụ cười lạnh.
-Tôi mười tám tuổi nhưng với vị trí hiện tại tôi là cấp trên của tôi, cô không có quyền phục hay không phục, cô chỉ được nghe lời của tôi.
-Viên Hy, cô đừng nghĩ tổng giám đốc đưa cô vào đây thì vênh mặt. Nói không chừng cô cũng là một trong người phụ nữ của tổng giám đốc thôi.-Huỳnh San khinh bỉ nói
Viên Hy thật sự bị chọc giận đập lên bàn một cái, ánh mắt hằn hộc.
-Cô câm miệng cho tôi. Cô có biết chỉ dựa vào lời nói lúc nãy tôi có thể đuổi việc cô không?
Lúc vào Khởi Lạc, Viên Hy đã cầu xin Nhậm Tử Phàm giấu giùm mình là em gái của anh, chẳng qua Viên Hy muốn tự lực làm việc còn muốn cho anh biết cô trưởng thành thế nào rồi. Cô ghét mình bị nói là một trong những người phụ nữ của anh, bởi vì bọn họ thấp hèn hơn cô. Một là em gái, hai là vợ.
Huỳnh San bặm môi, cố gắng kìm nén.
-Ra ngoài viết kiểm điểm cho tôi.
Huỳnh San có vẻ không cam nhưng vẫn không dám cãi lại quay phắt người bỏ ra ngoài.
Viên Hy ngồi xuống ghế, quay ra ngoài cửa kính nhìn trời xanh.
Mười năm trước...
-Anh Lạc, chúng ta đi đến thăm anh Khởi sao?-Khiêm Hy lúc này là cô bé tám tuổi ngồi ở ghế sau xe cùng Khiêm Lạc hỏi
-Phải, Tiểu Hy có nhớ anh Khởi không?-Khiêm Lạc xoa đầu Khiêm Hy hỏi
-Nhớ ạ, đã lâu lắm rồi em không gặp anh Khởi em rất nhớ anh ấy.-Khiêm Hy cười toe toét nói
-Ngoan lắm.
Xe dừng ở một căn nhà ở trên núi, Khiêm Hy cùng Khiêm Lạc mở cửa xe đi ra ngoài, bà Quyên ngồi ghế trước của xe cũng đi ra.
-Hai đứa một lát vào đừng làm ồn, lúc này anh con vẫn còn đang học đấy.
-Vâng ạ.
Vượng Khắc Minh ra tiếp đãi ba mẹ con bọn họ, bởi vì hôm nay Khiêm Bách Tính phải đi công tác nên không thể đến đây cùng bọn họ.
Trong lúc bà Quyên cùng với Vượng Khắc Minh đi tìm Khởi nói chuyện thì Khiêm Lạc và Khiêm Hy không có gì làm liền đi loanh hoanh.
Lúc đi đến phòng tập thể hình nghe bên trong có tiếng nói Khiêm Lạc và Khiêm Hy đứng bên ngoài cửa nhìn vào trong thấy bà Quyên, Vượng Khắc Minh cùng Khởi đứng bên trong nói gì đó.
-Khởi, thiệt thòi cho con quá.-bà Quyên nói
-Mẹ, con không sao cả, Lạc và Tiểu Hy đâu rồi? Con muốn gặp hai em ấy.
-Lạc và Tiểu Hy đang ở bên ngoài, khi nào con tập xong mới ra ngoài gặp hai em ấy.
-Mẹ, đã mấy năm qua con chưa gặp Tiểu Hy, em ấy đã lớn hơn chưa? Chắc hẳn rất xinh đẹp.-giọng Khởi đầy mong chờ
-Khởi, con rất thích Tiểu Hy.
-Phải ạ. Mẹ, sau này con sẽ cưới em ấy.
-Khởi, con có biết mình vừa nói gì không?-bà Quyên tức giận hỏi
-Mẹ đừng gạt con nữa, Tiểu Hy vốn không phải em ruột của con, em ấy do người bạn của ba trước khi mất nhờ ba mẹ nuôi giùm thôi.
-Con... sao con lại biết?
-Có một lần con nghe ba mẹ nói chuyện nên con biết, Tiểu Hy rất tốt, con sẽ cưới em ấy.-Khởi chắc nịch nói
-Con... còn Tiểu Tuyết?
-Tiểu Tuyết vốn thích Lạc mà, mẹ, con chỉ thích Tiểu Hy thôi. Sau này lớn rồi con cũng sẽ yêu em ấy và cưới em ấy.
Bên ngoài cửa, cả Khiêm Lạc và Khiêm Hy đều không tin những gì mình vừa nghe, dường như là một chuyện rất sốc với hai đứa trẻ.
Kh