Tác giả: Du Huyễn
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342355
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2355 lượt.
ó quét dọn.
-Vậy bác có nhìn thấy bức ảnh một người con trai đã phai màu rồi không?
-Hình như là có... tôi tưởng là bị vứt đi nên bỏ vào thùng rác đem đổ rồi.
-Bác đổ ở đâu?
-Thùng rác ở cửa sau của Victoria.
Thừa Tuyết nghe bà nói vậy liền gấp gáp chạy vào thang máy nhấn nút G.
Thừa Tuyết chạy ra cửa sau sau đó đổ từng chiếc thùng rác ra tìm tấm hình.
Tìm đến mười mấy phút cũng không tìm được nhưng cô không bỉ cuộc vẫn lục lọi trong đồng rác kia.
-Tiểu Tam, làm gì đấy?
Thừa Tuyết quay đầu thấy Trình Ngụy thì liếc anh một cái vừa lục đống rác vừa nói: "Tôi không phải tên Tiểu Tam."
-Em không phải vợ của Nhậm Tử Phàm vả lại lúc nãy anh ta nói em là người phụ nữ của anh ta nên phải gọi em bằng tên Tiểu Tam thôi.
-Mặc kệ anh. Đừng làm phiền tôi tìm đồ.-Thừa Tuyết không thèm điếm xỉa đến anh
-Đang tìm gì đó?
Mặc Trình Ngụy hỏi cô vẫn im lặng tìm tấm hình, anh bị cho là kẻ vô hình thì bực bội trong lòng, nói sao thì anh cũng là Nhị thiếu biết bao cô gái muốn anh quan tâm vậy mà cái người con gái này lại không quan tâm đến.
-Tìm thấy rồi.
Thừa Tuyết reo lên cầm tấm ảnh từ trong đống rác kia, dùng tay lau lấy nó.
Trình Ngụy dựa người vào tường liếc nhìn tấm ảnh.
-Chỉ vì tấm ảnh này mà em không màng mạng sống chạy tìm nó trở thành con tin của Đại Báo?-Trình Ngụy không vui hỏi
-Nó rất quan trọng với tôi.-cô nói, lời nói dường như cất chứa nỗi mong nhớ
-Là ai mà em coi trọng như vậy?
-Là người đã từng rất quan trọng với tôi, người mà không ai thay thế được.
Trình Ngụy hơi nheo mắt sau đó đi đến cầm lấy tấm ảnh xem.
-Nhậm Tử Phàm???
-Không phải.-Thừa Tuyết lắc đầu
-Vậy là ai?
-Là người có khuôn mặt giống như Nhậm Tử Phàm.
-Vì vậy em ở bên anh ta?
-Tôi... anh hỏi nhiều như vậy làm gì? Trả lại cho tôi.-cô cau có liếc anh sau đó giựt tấm ảnh lại
Trình Ngụy trước giờ không phải kẻ nhiều chuyện nhưng đối với chuyện về cô gái này thì lại nổi lên tính tò mò muốn tìm hiểu hết.
-Tiểu Tam, nhìn em cứ như con mèo vậy.
Trình Ngụy buồn cười nói.
Thừa Tuyết đưa tay lên quẹt quẹt mặt mình nhưng không ngờ càng lúc lại lem bẩn nhiều hơn.
Trình Ngụy bật cười lớn, mặt cô cứ như con mèo lem luốt, mặt dính bẩn đầy mặt vô cùng mắc cười.
-Anh cười gì chứ?-cô dùng tay lau lau mặt mình, lại làm mặt dính bẩn nhiều hơn
-Tiểu Tam, đừng lau nữa, em càng lau mặt em càng dơ. Nhìn thật gớm.
-Đã bảo anh đừng cười.-Thừa Tuyết bị anh cười đến mất mặt, hai má cũng vì xấu hổ mà đỏ ửng lên
-Đi, tôi đưa em đi rửa mặt.-Trình Ngụy nói xong thì kéo tay cô đi
Thừa Tuyết bị anh kéo qua khu khách sạn của Victoria, anh đưa cô lên tầng phòng V.I.P lấy trong túi ra chìa khóa phòng.
Anh mở cửa kéo cô vào trong, Thừa Tuyết nhìn khắp căn phòng cũng không biết mình tìm thứ gì, chẳng qua thấy nó rộng lớn đẹp mắt nên nhìn xung quanh.
-Mau vào nhà tắm xem xem cái mặt em lúc này đi, cứ như Hắc Vô Thường vậy.-Trình Ngụy cởi áo vest ra mắc lên ghế
-Gì chứ? Có Hắc Vô Thường nào đẹp như tôi không?
Chẳng qua là tự khen mình một tí liền nhanh như bay chạy vào nhà tắm xem xem bộ mặt mình ra sao rồi.
Trình Ngụy phì cười, đi đến lấy chai rượu trong tủ kính ra rót vào ly. Môi, chẳng qua là cảm thấy vô vị nâng lên.
Đợi Thừa Tuyết rửa lại mặt mình xong cũng tốn hết mười mấy phút, Thừa Tuyết nhìn mình trong gương một lúc mới ra ngoài.
-Như vậy có phải đẹp hơn không?-Trình Ngụy ngồi trên ghế sô pha nói
Nói sao thì trong lòng cô có cảm giác bản thân bị lừa, rõ ràng Trình Ngụy là Nhị thiếu vì sao lại không nói cho cô mà lại giấu giếm, anh tiếp cận cô phải chăng do nhắm vào Nhậm Tử Phàm?
-Tôi hỏi anh, ngay lúc đầu anh đến Hàn Lâm đã có mục đích đúng không? Anh vì sao không nói anh là Nhị thiếu?-Thừa Tuyết hỏi
-Đúng vậy, tôi đến Hàn Lâm muốn gặp thử một trong những người phụ nữ của Nhậm Tử Phàm, vả lại lúc đó tôi vì sao phải nói cho em biết tôi là Nhị thiếu?-Trình Ngụy cầm ly rượu trên tay nói
-Anh... nếu tôi không cứu anh có phải anh sẽ...
Thừa Tuyết nhớ rõ câu nói lúc đó của anh: "Tôi thật sự muốn nếm thử mùi vị người phụ nữ của Nhậm Tử Phàm."
Nói vậy thì Trình Ngụy...
Chết.
-Em nhìn tôi như vậy làm gì? Thân thể này của tôi trước sau cũng là của em thôi.
-Đồ thần kinh.
Thừa Tuyết chửi anh một tiếng.
-Từ trước đến giờ tôi có không ít phụ nữ, nhưng những người có tính cách cùng thân hình như em thì chưa từng động vào. Tôi thật muốn...
Thừa Tuyết liếc anh một cái thì quay người đi ra phía cửa, nhưng cô không ra vội dừng lại tốt bụng nhắc nhở: "Anh làm cái gì cũng nên cẩn trọng, tôi biết anh không thua kém Nhậm Tử Phàm nhưng mà đây dù sao cũng là địa bàn của anh ta."
-Tiểu Tam, em lo cho tôi sao?
-Tôi biết anh sẽ như vậy thì tôi không thèm nhắc nhở anh.
Thừa Tuyết bị anh chọc đến tức điên, không đoái hoài đến anh nữa liền mở cửa rời đi.
Trình Ngụy đưa tay lên xoa xoa cằm mình, như đang suy ngẫm gì đó, sau đó ngửa đầu uống cạn ly rượu trong ta