Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341795
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1795 lượt.
ng lòng. Hít sâu hai lượt cô mới nói:
"Trịnh Vĩ, tôi cảm thấy cái vấn đề rắc rối này có chút buồn cười. Cha tôi gọi điện tới nói anh và Hàn Dĩnh sắp kết hôn, anh lại đến đây tìm tôi để nói những lời sám hối này anh thấy có lạ không? Các người thông đồng với nhau diễn vở tuồng gì tôi không thèm quan tâm, xin đừng quấy rầy tới cuộc sống của tôi. Trong ký ức của tôi, tối thiểu Trịnh Vĩ cũng là một người kiêu ngạo, xin đừng mang điểm tốt duy nhất mà anh có được chà đạp dưới chân.”
Trên mặt Trịnh Vĩ thật là khó coi, hắn không biết Hàn Dẫn Tố lại là người sắc bén như vậy, lời nói như dao găm không nể mặt chút nào. Hắn ngượng ngùng một hồi rồi lại nổi giận, nghĩ rại sao mình đã hạ mình tới đây năn nỉ nhưng cô lại có thể nói lời quyết tuyệt đến vậy. Hắn không biết mình còn có thể nói gì được nữa.
Hai người cứ đứng như vậy, chợt nghe phía sau có giọng nói chói tai vang lên:
"Trịnh Vĩ, tôi biết ngay là anh đến tìm cô ta mà, anh dám phụ lòng tôi sao? Hai ngày nay nói ngon nói ngọt là gạt tôi, thật ra trong lòng anh vẫn còn cô ta!”
Thân thể Hàn Dẫn Tố cứng đờ, đối với cái màn hoạt náo này cô đã xem đủ rồi. Không thèm nhìn Hàn Dĩnh đang ở phía sau, cầm cái túi lên lại bị Hàn Dĩnh như điên cuồng túm lấy tay:
"Hàn Dẫn Tố cô không được đi, chúng ta phải nói rõ ràng ở đây, Trịnh Vĩ anh chọn cô ta hay là tôi, nói mau?”
Hàn Dẫn Tố vung tay hất tay cô ta ra:
"Tôi và cô không có gì để nói hết, vấn đề đó hai người tự mà giải quyết lấy không liên quan tới tôi.”
Hàn Dĩnh ha ha cười lạnh hai tiếng, thái độ vừa ghen tỵ vừa tựa như hận thù:
"Đúng rồi! Cô và tôi không giống nhau, mẹ tôi nói rất đúng. Cô và mẹ cô là một dạng đừng xem vẻ bề ngoài đáng thương mà biết bên trong thủ đoạn câu dẫn đàn ông chưa bao giờ kém.”
"Bốp. . . . . ."
Hàn Dẫn Tố xoay người vung tay hung hăng quăng một cái tát, mẹ của cô đã nằm yên dưới đất, cô không cho phép ai dám ô nhục. Hơn nữa lại là kẻ vô sỉ như mẹ con Hàn Dĩnh.
Cái tát của Hàn Dẫn Tố dường như là dùng hết sức mà Hàn Dĩnh lại không nghĩ người nhu nhược như Hàn Dẫn Tố lại có thể đánh cô ta được. Thật là sơ sót nên không chuẩn bị bị tát mạnh như thế này.
Mặt bị xoay qua một bên nhanh chóng nổi lên dấu năm ngón tay rõ ràng, người cũng lảo đảo lùi về sau hai bước. Hàn Dĩnh nào có thích bị thua thiệt dùng sức xông lên định sống mái với Hàn Dẫn Tố:
"Cô dám đánh tôi, Hàn Dẫn Tố, mày là đồ tiện nhân giống như mẹ mày đều là đồ tiện nhân…”
Lại bị Trịnh Vĩ kéo lại:
"Hàn Dĩnh cô điên rồi, cô còn muốn làm loạn lên sao?”
Hàn Dẫn Tố không chút nào sợ hãi tiến lên một bước, ánh mắt sắc như dao nhìn Hàn Dĩnh, từng từ như rít qua kẽ răng:
"Cô dám nói mẹ tôi lại lần nữa xem?”
Hàn Dẫn Tố như vậy, đừng nói là Hàn Dĩnh, ngay cả Trịnh Vĩ cũng cảm giác quá xa lạ. Cả người cô như bốc hỏa, khuôn mặt nhỏ đanh lại, đanh đến đỏ lên. Mắt mở thật to nhìn chằm chằm Hàn Dĩnh nếu như Hàn Dĩnh còn dám nói thêm một từ cô sẽ liều mạng với cô ta luôn.
Cả người khí thế của lẫm liệt như đao, loại khí thế này ngay cả người luôn làm người ta giận điên người như Hàn Dĩnh cũng không dám càn rỡ. Trinh Vĩ giật mình nhìn Hàn Dẫn Tố. Đây là cô gái dịu dàng mà hắn biết ư? Cô lúc này tựa như nữ đấu sỹ đang đối đầu với kẻ địch trên chiến trường vậy.
Sau một hồi lâu Hàn Dĩnh mới phục hồi lại tình thần lại bắt đầu la lối om sòm với Trịnh Vĩ:
"Trịnh Vĩ, anh còn là đàn ông sao? Cứ trơ mắt nhìn người ta khi dễ vợ con mình, đồ vô dụng khốn kiếp!”
Vừa mắng vừa đánh Trịnh Vĩ, móng tay bén nhọn cào cấu lên mặt Trịnh Vĩ tạo thành mấy vết. Hàn Dẫn Tố dần nguôi giận không thèm nhìn đôi nam nữ này nữa, quay sau mấy bước cầm túi đồ định đi.
Hàn Dĩnh bị thua thiệt nào chịu bỏ qua, vừa thấy cô định đi không biết lấy sức mạnh từ đâu ra đẩy Trịnh Vĩ xông lại túm lấy Hàn Dẫn Tố. Hàn Dẫn Tố bị dẫm lên miếng băng mỏng trên đường liền bị trượt chân ngã về phía sau.
"Tiểu Tố. . . . . ."
Trịnh Vĩ sợ hết hồn, hô một tiếng, chạy tới đỡ lấy cô nhưng đã quá chậm, Hàn Dẫn Tố đã bị ngã lăn xuống bậc thang. Trịnh Vĩ tới muốn đỡ lấy cô nhưng cô dứt khoát hất tay hắn ra, lại rên một tiếng, cánh tay đau không nhúc nhích được.
Muốn đứng lên nhưng chân không thể nhúc nhích được. Hàn Dĩnh đứng trên bậc thang không biết thật giả ngồi xổm xuống kêu la:
"Trịnh Vĩ, bụng em đau quá, anh mau tới đây đưa em tới bệnh viện. Trong bụng em là con của anh đó…..”
Trịnh Vĩ có chút chần chừ. Chợt điện thoại của Hàn Dẫn Tố vang lên, cô cử động tay phải một chút thấy có thể hoạt động được bèn lấy điện thoại ra nghe:
"Alô. . . . . ."
Nghe giọng nho nhỏ của Hàn Dẫn Tố, Phương Chấn Đông liền biết là có chuyện rồi. Đó là giọng của người đang nhịn đau, thậm chí cô còn nghe được tiếng hô hấp nặng nề của cô. Trong nháy mắt mặt anh trầm xuống.
Hôm nay Phương Chấn Đông mới trở về nơi đóng quân, sau đó giao hết việc cho Lão Phùng xử lý liền rong ruổi lái xe đến đây. Trước khi đi Lão Phùng còn dặn dò anh vài câu mà những thứ này hoàn toàn vô dụng với anh. Cái khuôn mặt lạnh như băng vạn năm kia ngay cả tóc gáy dựn