Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341798
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.
ợ sẽ làm trễ nải công việc của anh. Không phải anh bảo anh rất bận sao? Vừa đi cứu trợ về chắc sẽ nhiều việc đọng lại.”
Đôi mày anh khẽ nhíu nhíu:
“Cô quan tâm đến tôi?”
Mặt Hàn Dẫn Tố nóng lên:
"À. . . . . . Cái đó, trên TV ngày ngày cũng đều nói . . . . . ."
Đôi môi mỏng của anh mấp máy:
"Chăn đâu rồi?”
"A? À!”
Theo bản năng cô chỉ vào phòng ngủ của mình:
"Bên trong, trong ngăn kéo cạnh tường.”
Nhìn Phương Chấn Đông bước rất đều vào phòng Hàn Dẫn Tố mới nhớ tới một điều đó là dưới chỗ để chăn của cô là chỗ để nội y. Cô nhanh chóng hét lên:
"Phương Chấn Đông. . . . . ."
Phương Chấn Đông đã hành động nhanh chóng, mục tiêu chính xác kéo ngăn tủ ra. Tiểu nha đầu này thật gọn gàng, y phục để rất trật tự, ở giữa là một chiếc chăn mỏng. Anh cầm chăn trên tay chợt nghe giọng rất tức giận của nha đầu kia. Anh khẽ cúi đầu xuống không khỏi tức cười.
Phía dưới là một ngăn có các ô ngăn với nhau dùng để các loại áo lót và quần lót đủ màu sắc sắp xếp rất chỉnh tề. Nói thật, thật là ngoài ý muốn của anh.
Ngón tay lướt qua phía trên đó một chút, màu hồng ren mỏng……
Trong đầu anh không thể khống chế được hình ảnh cô gái nhỏ này đang mặc nó vào…..
Phía ngoài Hàn Dẫn Tố hình như đã quên, người chính khí lẫm liệt không câu nệ nói cười như Phương Đoàn Trưởng cũng chỉ là người đàn ông bình thường nhất. Lúc này chính xác đã hóa thành sói thèm thuồng tiểu bạch thỏ u mê đứng trước mặt này.
Trịnh Vĩ và Hàn Dĩnh một trước một sau vào thang máy, sau khi cãi nhau không khí có chút trầm muộn. Cải vã đi qua không khí có chút trầm muộn, hai người đều thắc mắc rốt cuộc người sĩ quan kia có liên hệ gì với Hàn Dẫn Tố?
Trịnh Vĩ hoảng hốt chợt hiểu một điều, hắn đã mất đi thứ quý giá nhất trong cuộc đời.
"Tôi là Phương Chấn Đông!"
Người đàn ông kia nói một câu đơn giản như vậy nhưng lời nói vô cùng có uy lực làm đánh tan hoàn toàn tất cả bao nhiêu kiêu ngạo từ trước đến nay của hắn.Ở trước mặt người đàn ông kia hắn cảm thấy mình có vẻ nhỏ bé hèn mọn thậm chí là quá bỉ ổi và hèn yếu.
Trong lòng hắn chợt cảm thấy trống trải vô cùng không thể thích ứng được, cũng là lần đầu tiên cảm thấy chân thật rằng Hàn Dẫn Tố hoàn toàn rời xa hắn, một chút quan hệ cũng không có.
"Mẹ không đến thì đã không biết, đây là quần áo của ai? Mẹ nói cho mày hay, ban đầu mày cưới Hàn Dẫn Tố mẹ đã bất đắc dĩ mà đáp ứng. Lần này mày định mang đứa con gái ở đâu về thì mẹ cũng không…….”
Bà Trịnh chưa dứt lời thì đã thấy Hàn Dĩnh đứng sau lưng Trịnh Vĩ, mắt trợn lên:
"Cô là ai?"
Hàn Dĩnh hất tóc, ngọt ngào kêu một tiếng:
"Mẹ, con là Hàn Dĩnh"
Bà Trịnh nổi da gà vì nghe Hàn Dĩnh gọi mẹ. Ban đầu Trịnh Vĩ kết hôn với Hàn Dẫn Tố vội vàng nên ngay cả tiệc rượu cũng không bày tiệc rượu, chỉ có vài bằng hữu thân thích ăn bữa cơm đơn giản. Bởi vì Hàn Dẫn Tố nói nhà mẹ đẻ không có người đến, cũng không muốn tổ chức rườm rà mà cũng không có nhiều tiền nên chỉ đơn giản như vậy.
Nhưng mà cha mẹ Hàn Dẫn Tố vẫn không chịu lộ diện trong lòng bà Trịnh cũng cảm thấy kỳ lạ nghĩ rằng Hàn Dẫn Tố sợ đưa cha mẹ đến sẽ mất mặt nên không đưa đến. Nào ngờ sau mới biết đó là mẹ kế, cho nên vì con dâu không có chỗ dựa nên bà Trịnh mới càng ngày càng quá đáng.
Nhìn bạn bè xung quanh cả con trai lẫn con dâu nhà nào mà chẳng có hai bên thông gia giúp đỡ. Mà Trịnh Vĩ nhà bà lại xui xẻo lấy phải một đứa cha mẹ chẳng có gì. Cho nên vừa nghe tin con trai ly hôn, trong lòng bà mới vui mừng trở lại.
Con trai vốn là nhân viên công vụ lại không có gánh nặng con cái, tìm được người quá hoàn hảo thì không nói nhưng người được thì vẫn có thể. Bà đã chọn ra được một người chờ khi Trịnh Vĩ về sẽ chọn ngày đi coi mắt.
Nhưng từ lúc giao thừa đến giờ Trịnh Vĩ không thấy ló mặt đâu, gọi điện thoại cũng nói bận không có thời gian, bà Trịnh bực lắm. Trừ vài ngày trực thì cơ quan nhà nước có việc gì mà bận? Cho nên bà mới tự mình đến đây.
Lấy chìa khóa dự bị mở cửa ra, bà bị hù dọa đến giật mình. Mặc dù trong lòng không thích Hàn Dẫn Tố nhưng bà cũng biết con dâu là đứa chịu khó, trong nhà lúc nào cũng sáng sủa sạch sẽ. Nhưng bây giờ…..
Bà Trịnh quét mắt nhìn quanh nhà, sàn nhà chắc không thường lau nên có chút cáu bẩn. Sau khi tuyết rơi cũng không thèm lau cửa kính để lại những vết dơ. Trên sofa những cái gối ôm bị ném chỏng chơ và trên bàn là những đồ ăn vặt linh tinh lộn xộn lẫn lộn giữa lon và vỏ.
Bà Trịnh cau mày cởi áo khoác, xắn tay lên và bắt đầu làm vệ sinh. Dọn dẹp xong phòng khách thì tiến vào phòng ngủ, bà có chút nghi ngờ, con trai bà vừa mới ly hôn sao lại có y phục phụ nữ ở đây? Dù Hàn Dẫn Tố chưa dọn đi hết nhưng…… Bà cầm cái váy ngủ trên bàn trang điểm nhìn một chút, cái loại vải mỏng tang như thế này mặc và không mặc có gì khác nhau, hơn nữa lại là màu đỏ không phải là loại Hàn Dẫn Tố thích. Bà coi như là có hiểu về Hàn Dẫn Tố, loại quần áo có màu sắc như thế này cô mặc vô cùng ít, cô không thích những loại màu sắc quá nổi bật. Y phục c