Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341828
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1828 lượt.
i người đồng thời đạt đến cao triều.
Kích tình đi qua, Hàn Dẫn Tố cảm thấy mình thật chán chường, hình như ở cùng người đàn ông này sẽ không làm chuyện gì khác ngoài lăn lộn trên giường thì cũng chỉ là lăn lộn trên giường. Nhưng ngoài miệng oán giận như vậy còn trong lòng lại vô cùng ngọt ngào. Cô biết người đàn ông này muốn có cô, thậm chí là yêu cô rất nhiều, mặc dù một chữ yêu cũng không chịu nói ra nhưng cô vẫn có thể cảm thấy được.
Cô quyết định bỏ qua tất cả mọi băn khoăn chỉ nghĩ đến tương lai của mình và anh. Cô quyết định nộp đơn từ chức. Vào tháng năm báo cáo kết hôn của Phương Chấn Đông cũng được thông qua, dĩ nhiên đây là kết quả của việc Phương Chấn Đông trực tiếp uy hiếp.
Đáng tiếc hai người còn chưa kịp đi đăng ký kết hôn thì động đất ở Tứ Xuyên xảy ra, là quân nhân Phương Chấn Đông đương nhiên muốn đi cứu trợ. Anh chỉ để lại hai chữ: “Chờ anh” liền đi.
Sau ngày thứ hai anh đi, Hàn Dẫn Tố lại gặp mẹ của anh, Trần Thư Tuệ.
"Chỉ thị tình hình thiên tai, tại hiện trường chính toàn lực ứng phó kháng chẩn cứu tế!”
Đây là do trung ương quân ủy trực tiếp ra lệnh, mà thiên chức của quân nhân chính là phục tùng, Phương Chấn Đông cùng Đoàn Tăng Cường là đội cứu trợ tiên phong nên đến trước, nhìn trước mắt cảnh hoang tàn khắp nơi mà không khỏi kinh hãi. Những nạn dân may mắn thoát khỏi đang dùng đôi mắt tràn ngập hy vọng nhìn bọn họ làm cho tất cả những quân nhân có thể cảm nhận và quý trọng vai trò và trọng trách của mình.
Phương Chấn Đông cùng lão Phùng nhanh chóng nhận được chỉ thị của Bộ chỉ huy hành quân gấp rút qua 50 km vào đường núi vào trung tâm khu thiên tai. Nơi này đã mất liên lạc với bên ngoài 72 giờ, thời gian chính là sinh mạng nếu bọn họ mau một giây nói không chừng có thể cứu được một sinh mạng quý báu.
Phương Chấn Đông cùng Đoàn Tăng Cường căn bản là không dừng lại mấy phút, dưới sự hướng dẫn của Tham Mưu trưởng cả đêm bôn ba trong vùng núi, mưa to tầm tã, núi có thể đất lở đá trôi bất kỳ lúc nào nhưng anh và lính của anh không kêu một tiếng, gặp núi mở đường, gặp nước thì làm cầu.
Tham Mưu Trưởng nhìn cũng không khỏi âm thầm tặc lưỡi, không phục người ta không được à…..Điều tới đây lá bài chủ chốt của Đoàn Tăng Cường phải khác. Ngàn dặm bôn ba mà đến mà từng người vẫn còn tinh thần chiến đấu đến mười phần, còn vị Đoàn Trưởng này….Tham Mưu trưởng nhìn anh chỉ huy lính của mình dọn dẹp đất lở để mở đường cũng đã bắt đầu khâm phục.
Bé trai vừa lau mặt vừa ngẩng cao đầu quật cường mở miệng, Phương Chấn Đông xoa xoa đầu nó:
"Mẹ cháu và em gái cháu đang ở đâu cháu có biết không?”
"Họ đang ở trong phòng đó!”
Theo bàn tay bé trai chỉ, trưởng thôn thở dài:
"Mẹ Cẩu Oa Tử đã bụng bự tám tháng, phụ nữ có chồng trong thôn đều nói bụng nhọn sẽ là con trai nhưng Cẩu Oa Tử lại nói không phải là em gái. Haizzz! Chắc là sắp sinh rồi, lúc này chỉ sợ là…..”
Trước đó không cần đứa trẻ này nói ra thì ai cũng hiểu mẹ của Cẩu Oa Tử sợ là lành ít dữ nhiều, mà chỗ cứu được Cẩu Oa Tử ra thật sự là nguy hiểm mười phần. Nơi này dư chấn thường xuyên mang nhiều tàn tích, phía sau còn núi lở có thể sụp xuống bất kỳ lúc nào, hơn nữa đã từng cứu hộ qua một lần lại càng nguy hiểm. Mới vừa rồi còn dư chấn, bức tường bên trong đã bị đổ xuống rồi.
"Chú Giải Phóng Quân, cầu xin chú cứu mẹ và em gái cháu, cháu còn chưa được thấy em gái cháu như thế nào, cháu còn muốn cõng em đến trường đi học.”
Trong lòng Phương Chấn Đông êm ẩm chua chát, anh không tự chủ nghĩ đến cô vợ nhỏ của anh, có phải lúc này Tố Tố cũng đang mang con của họ? Nếu như lúc này người bị đè bên dưới là Tố Tố thì dù trời có sập xuống anh cũng sẽ đi cứu cô, nghĩ đến đây Phương Chấn Đông hét lên:
"Lưu Xuân Sinh, gọi mấy người đến đây cho tôi!”
Lão Phùng ngăn anh lại:
"Chấn Đông, cứu hộ không thể hành động theo cảm tình, hiện tại đang trong lúc dư chấn, cậu xem bên trong phòng vẫn còn lung lay. Chờ qua dư chấn này bảo Vương Đại Bưu mang người đến.”
Sắc mặt Phương Chấn Đông trầm xuống, cố chấp mở miệng:
"Không được, nếu như tường của nhà mà đổ hết thì cứu hộ càng khó khăn, Lão Phùng, anh đừng can thiệp, về vấn đề này tôi có kinh nghiệm, tên tiểu tử Vương Đại Bưu kia kém xa. Tôi không sao đâu!”
Lão Phùng biết lấy tính tình của Phương Chấn Đông mình cản cũng không ngăn được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Phương Chấn Đông đi. Trong lòng lão lôi bao nhiêu kinh phật ra niệm một lần, tuy nói chính ủy không được mê tín nhưng khi cần thiết thì còn quan tâm được nữa sao?
Phương Chấn Đông đến nơi thì mưa gió lại lớn hơn nữa, trước mắt là căn nhà hai gian, một bên tường đã đổ chính là do đất lở và đá lở trên núi xuống hòa lẫn với bùn và nước mưa. Đi một bước lại càng khó.
"Báo cáo Đoàn Trưởng, bên này phát hiện có dấu hiệu sinh mạng!"
Dụng cụ dò bằng hồng ngoại có tín hiệu yếu ớt chỉ vào căn nhà xiêu vẹo ọp ẹp lẫn trong đống gạch đá lại có thể còn sinh mạng sống. Anh biết lần này nguy hiểm muôn phần vì vậy chỉ dẫn vài người đến đây. D