Tác giả: Một Nửa Linh Hồn
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341158
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1158 lượt.
ờ cô ta bắt lấy mình, Ôn Tâm bấu lấy tay cô ta để giữ cân bằng.
"Mi hãy đi chết đi! " Cô gái xinh đẹp dùng hết sức hất Ôn Tâm xuống đất, nhưng không như ý cô ta, móng vuốt Ôn Tâm đã bấu vào thịt cô ta, dưới tác dụng quán tính, để lại một vết xước sâu trên mu bàn tay cô ta.
"Meo..." Cảm giác cân bằng trời sinh cho con mèo đã phát huy tác dụng, ngay khoảnh khắc chạm mặt đất, Ôn Tâm đã điều chỉnh lại vị trí, sau đó lăn một vòng, an toàn tiếp đất.
Diễn ra một trận nhân miêu đại chiến, trong phòng cũng phát ra những âm thanh binh binh phịch phịch liên tục.
…
"Em họ Tử Hàm, có thể cho ta biết chuyện gì đã xảy ra không? " Lý Ngự tựa vào mép cửa, buồn cười nhìn cảnh tượng trước mắt.
Chỉ thấy con mèo giương đôi mắt to tròn long lanh, hứng chí giẫm lên vai Tử Hàm, nhảy lên vài cái, rồi nhảy sang người Tiểu Hương cào lung tung. Và hai người con gái đó bò lê la trên đất, tóc tai bù xù, mặt có vài vết mèo cào. Xem bộ dạng chắc là đã bị con mèo chỉnh lý rất thảm hại.
"Anh..anh họ, cứu muội! "
Tử Hàm và Tiểu Hương vừa thấy Lý Ngự bước vào, vội vàng cầu cứu.
Ôn Tâm đưa mắt lên nhìn, lại chính là tên ma đầu giết người!
"Anh...Anh họ, súc sinh này bắt nạt muội. " Tử Hàm nước mắt giọt ngắn giọt dài.
Ha! Là ngươi tự chạy đến đây để ta bắt nạt, trách được ai chứ.
Ôn Tâm nhếch môi nở nụ cười giấu dao găm, vuốt mèo không nương tay lướt qua sau lưng ả. Thừa lúc không để ý, công kích sau lưng ngươi!
"Á! " Con súc sinh này hung dữ thật! Tử Hàm hoảng sợ thở hổn hển.
"Mèo hoang bé bỏng, đủ rồi đấy. " Lý Ngự tức cười tiến lên trước bế Ôn Tâm.
"Meo!" Tránh ra, đừng có động vào ta!
Ôn Tâm hung hãn triển khai công kích với Lý Ngự.
"Cẩn thận! Coi chừng ngã đấy! " Lý Ngự vừa ôm nó vừa nhẹ nhàng né khỏi Miêu Trảo công của nó. Y ôm con mèo như đang ôm chiếc gối, để con mèo quyền đá cước tung một lúc đến thở phì phò mới chịu hả hê thả lỏng một chút.
"Được rồi, ngoan ngoãn nào. " Y dụi dụi cái đầu nhỏ nhắn của nó, chọn một chiếc ghế để ngồi xuống, lạnh lùng nhìn hai đứa con gái đang bò dậy.
"Ai cho các ngươi vào phòng ta? "
"Anh họ, sáng nay muội nghe người hầu nói huynh mang một con mèo về, và con giữ nó lại trong phòng mình, muội chỉ tò mò súc sinh thế nào mà có thể khiến anh họ thích đến như vậy thôi. Nhưng ai ngờ nó...nó...." Tử Hàm run rẩy chỉ tay về phía Ôn Tâm, một tay lấy khăn lau nước mắt. "Anh họ, huynh phải dạy dỗ lại nó đi. " Tiếng khóc lóc của cô ta vang dội khắp phòng.
"Ra ngoài! " Lý Ngự thấy cô ta vờ ra vẻ yếu đuối, chẳng hiểu tại sao, sự chán ghét lại trỗi dậy trong lòng.
"Anh họ! " Sao lại như thế? Tử Hàm mở to mắt khó hiểu.
"Muội nói đi, rõ ràng ta đã nhốt nó vào trong lồng, tại sao nó lại có thể ở bên ngoài? Nó chỉ là một con mèo chẳng biết gì hết, nếu muội không chọc nó, nó có tấn công muội không? "
Lời của Lý Ngự khiến cô ả lặng thinh, dắt theo a hoàn tức tối ra ngoài.
Một màn kịch cuối cùng đã kết thúc.
Từ lúc nhìn thấy cô ả vờ tội nghiệp đến lúc bị Lý Ngự đuổi ra. Cô cứ luôn tỏ thái độ như đang xem kịch, mãi khi chạm phải con mắt đen láy của Lý Ngự, nỗi nghi hoặc trong đầu mới dâng trào.
Không phải chứ, sao cô lại trở về trong tay hắn rồi?
"Haha, ngươi cũng lợi hại thật đấy. Thì ra ta đã nuôi một con yêu mèo đã thành tinh. " Lý Ngự trêu chọc nhìn con mèo trong vòng tay, trong lòng chỉ cho rằng nó thông minh hơn mấy con mèo khác mà thôi.
…
Lúc này đã vào giữa khuya người vắng, màn đêm tĩnh mịch.
Ôn Tâm không ngừng di chuyển trong chiếc lồng, thỉnh thoảng lại dùng chân đá vào cánh cửa lồng.
Tức chết đi được!
Đã ba ngày trôi qua rồi, cô vẫn còn bị giam trong này không nhúc nhích được, mãi vẫn không có cơ hội trốn khỏi vương phủ. Mặc cô phá phách, kêu gào, la hét, thậm chí còn nổi điên lên, Lý Ngự cũng chẳng chịu thả cô ra. Cô không biết tháng ngày bị giam cầm còn kéo dài bao lâu nữa?
Cô đang ngồi tù! Có lẽ còn thảm hơn ngồi tù nữa!
Cô ũ rũ nằm sấp trong lồng không nói tiếng nào, bộ não bây giờ chỉ còn một màu trắng xóa.
Lý Ngự đẩy cửa bước vào, nhìn thấy con mèo bộ dạng đờ đẫn như khúc gỗ, y bèn đi tới trước mặt nó, đưa tay sờ sờ đầu nó.
"Thế nào rồi? Sao không có chút tinh thần nào hết vậy? "
Ôn Tâm phờ phạc đưa mắt nhìn hắn, sau đó tiếp tục nằm thơ thẫn một mình.
Thấy nó như vậy, tự dưng y có chút lo lắng.
"Có phải chỗ nào không khỏe không? " Y đặt nó lên đùi, quan sát kỹ lưỡng, thấy nó chẳng hề động đậy, y không đặng lòng bèn lấy tay sờ sờ trán nó.
Kỳ lạ! Đâu có phát sốt!
"Hay là đã ăn trúng thứ gì bẩn nên khó chịu trong bụng? " Lý Ngự tự lầm bầm đoán.
Nhưng thấy nó vẫn cứ không mở miệng, hai mắt lừ đừ, cũng không giống phản ứng khó chịu trong người, mà giống bị mất hồn hơn, y vội lắc lư nó.
"Rốt cục thì ngươi bị gì thế? "
Từ lúc gặp nó, mỗi lần y nhìn thấy nó, nó đều khỏe mạnh tràn trề sức sốc, dữ đến không tả nổi. Nhưng bây giờ thì như uể oải sắp chết, khiến lồng y thắt lại, đành đưa tay ôm lấy nó, một tay khẽ khàng sờ lông nó, nhẹ giọng nói: "Chí ít cũng cho ta một chút phản ứng, có ph