Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.
bạc bẽo, lại có thể có người tìm cô lăng xê, vị Hạ thái tử cũng quá không chọn người.
"Đúng rồi, còn có sự kiện." Nhậm Sâm đột nhiên lóe lên ý tưởng, rồi lại muốn nói mà lại thôi, suy nghĩ chốc lát, hay là nói luôn, "Hôm nay lúc anh cùng ký giả nói chuyện điện thoại còn nghe nói, Tùy Trần muốn mở hội ký giả, nói chuyện nhãn hiệu buổi họp báo, còn có. . . . . . Cậu ấy muốn cùng truyền thông tuyên bố cậu ấy và Đỗ Ngôn Ngôn chia tay."
"A, lúc nào thì tuyên bố?"
"Ngày mai."
"Như vậy à, ngày mai em không có hoạt động công khai gì đi, nên mấy ngày nữa mới có thể bị ký giả hỏi, không có việc gì, em sẽ ứng đối, sẽ không nói lung tung."
Nét mặt Thịnh Đản thật bình tĩnh, bình tĩnh khiến Nhậm Sâm cảm thấy tương đối không bình tĩnh, "Em không kinh ngạc?"
Tại sao phải kinh ngạc? Cô sớm biết như vậy, Thịnh Đản mờ mịt trừng mắt nhìn, mới nhớ tới: "Không phải đâu, là bởi vì ngày hôm qua cha em đã gọi điện thoại cho em, có nói qua Tùy Trần có thể sẽ tuyên bố cùng Đỗ Ngôn Ngôn chia tay."
"Hoàn hảo hoàn hảo." Nhậm Sâm không che giấu chút nào nhẹ nhàng mà thở ra, "Anh còn tưởng rằng em gặp qua Tùy Trần rồi."
"Từng thấy." Đối với người đại diện của mình, Thịnh Đản cảm thấy không cần có bất kỳ giấu giếm, dù sao trừ cha mẹ của cô ra thì đây mới là người giúp cô ngăn cản rơi tai nạn nhiều nhất.
Sau khi nghe, Nhậm Sâm ngạc nhiên, sợ run hồi lâu mới tìm lại âm thanh: "Các người. . . . . . Hai người chẳng lẽ hai người lại. . . . . ."
"Sự nghiệp gì không có, chỉ là bạn bè."
". . . . . . Trước cũng là nói như vậy, kết quả là ai muốn chết muốn sống còn náo mất tích?"
"Lần này em sẽ bảo vệ tốt cho mình." Thịnh Đản nói xong rất nhẹ, càng giống như là cam kết với bản thân.
Đáng tiếc, Nhậm Sâm không chút lưu tình giội xuống nước lạnh: "Bảo vệ thế nào? Em gặp cậu ấy, tựa như chuột gặp mèo."
"Sâm ca không có xem qua ‘Tom & Jerry’? Jerry mỗi lần cũng đều đem Tom chỉnh rất thảm." Không nên nhìn người tốt không dậy nổi!
"Em cũng biết nêu phim hoạt hình ra làm ví dụ à, trong chuyện cổ tích Mỹ Nhân Ngư còn có thể dài ra hai chân, công chúa Bạch Tuyết bị độc chết còn có thể từ xác chết vùng dậy, nước mắt cô nương rau diếp còn có thể khiến hoàng tử sống lại. . . . . . Thực tế thì sao? Thực tế thì sao!"
Chữ chữ câu câu đều rất có đạo lý, Thịnh Đản bẹp bẹp môi, cô và Tùy Trần không phải truyện cổ tích, cô nói không ra bất kỳ phản bác nào.
"Đàng hoàng nói cho anh biết, có phải em căn bản là không quên được Tùy Trần hay không?"
Cô không nói lời nào, chần chờ giây lát, thản nhiên gật gật đầu.
"Haizz. . . . . ." Đáp án trong dự liệu khiến Nhậm Sâm phát ra thở dài trầm trầm, có vài người thật giống như là đời trước thiếu đối phương, loại duyên phận không giải thích được này, anh biết rất khó dùng lẽ thường giải thích, "Anh vẫn dùng câu nói kia, chuyện riêng của em anh sẽ không nhúng tay vào, nhưng mà em phải công và tư rõ ràng, không cần bởi vì tình cảm bị nhục mà ngay cả sự nghiệp cũng muốn buông tha."
"Ừ." Thịnh Đản thuận theo ứng tiếng, mặc dù cô không xác định mình có thể làm được không. . . . . .
Mỗi ngày Làng Giải Trí như cũ trình diễn nhiều loại tin tức, Thịnh Đản vẫn như cũ là một người trong đó.
Qua Sâm ca cố ý sắp xếp, cô và Thích Huyền nâng cơ hội công việc rất nhiều, cơ hồ mỗi ngày đều có thể gặp phải anh.
Giống như Sâm ca dự liệu trước vậy, chuyện gì bọn họ đều không cần làm, tựa như bình thường chung đụng đơn giản nhất như vậy, truyền thông vẫn như cũ có thể ảo tưởng ra các loại chuyện xưa.
Vì vậy, xì căng đan của cô và Thích Huyền xôn xao.
Mỗi một buổi tối, Tùy Trần hết bận, cũng sẽ cho cô một cuộc điện thoại, giống như bạn bè tán gẫu vậy, nhưng phần cong lượn quanh lớn hơn là cuối cùng anh đều sẽ như có như không hỏi chuyện giữa cô và Thích Huyền.
Thịnh Đản thủy chung cũng không có ngay mặt trả lời, giống như đối đãi với những ký giả kia, lưu lại không gian tưởng tượng.
Cô thừa nhận mình có nho nhỏ phần lòng riêng cùng lòng trả thù, nghĩ đến trước kia mỗi lần bởi vì chuyện anh cùng Đỗ Ngôn Ngôn mà khó chịu, sẽ không nhịn được nghĩ, có phải cô không đem lời nói nói cho rõ ràng, Tùy Trần cũng sẽ khó chịu đây? Cho dù là một chút nhỏ.
Có lúc, đêm khuya yên tĩnh, Thịnh Đản thường xuyên sẽ nghĩ mập mờ như vậy rốt cuộc còn phải chơi bao lâu.
Sự kiên nhẫn của cô cho tới bây giờ đều không phải là đối thủ của Tùy Trần, nhưng lúc lần sau không nhịn được, cô nhất định sẽ không giống như lần trước là dẫn đầu biểu lộ tâm ý, cô sẽ rời khỏi anh, sẽ tìm người đàn ông thích hợp hơn, sẽ hoàn toàn quên lãng anh như không có việc gì cùng người khác nhắc tới đã từng là "Bạn tốt".
Nhưng là tối thiểu như hiện tại, cô còn có kiên nhẫn chơi.
Nghĩ tới đây, mắt Thịnh Đản liếc đồng hồ treo tường, sắp chín giờ, tiết mục của Thích Huyền sắp bắt đầu, cô nhanh chóng mở ti vi.
Dĩ nhiên không phải vì nhìn Thích Huyền, là bởi vì hôm nay Thích Huyền sưu tầm khách quý là Tùy Trần.
Cô từ trong tủ lạnh ôm ra một thùng Ice Cream to, lần nữa trở về trên ghế sofa thì tiết mục đã bắt đ