Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Scandal Đình Đám

Scandal Đình Đám

Tác giả: An Tư Nguyên

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341520

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1520 lượt.

như vậy, đều là Thịnh Đản không xa ngàn dặm chạy gấp tới cho anh thấy; mà bây giờ, đến phiên chính anh tới cửa.
Ngốc trệ chút, cô hồi hồn, cố nén cười hỏi: "Em nói làm sao anh biết nhà địa chỉ nhà em."
"Lục Y Ti nói cho Tạ Tam Thủy."
". . . . . ." Quả nhiên là gia hỏa ăn cây táo rào cây sung đó! Thịnh Đản cũng không tiếp tục nhăn nhó, thuận tay đem cửa mở lớn, thân thể hơi nghiêng, "Vào đi."
"Không có gặp ký giả chứ? Gần đây người nào đó bị truyền đi là mắc chứng u buồn có khuynh hướng tự sát, liền ở dưới lầu nhà em, lúc em trở lại đã nhìn thấy có ký giả ngồi cạnh ở cửa xã khu. Thật ra thì người ta nào có chứng u buồn, người ta không nên quá khỏe mạnh, ăn so với em còn nhiều hơn, tối ngày hôm qua còn tới nhà em vơ vét Ice Cream đấy. . . . . ."
Thịnh Đản thao thao bất tuyệt nói, sau khi khóa lại cửa lại kiểm tra một lượt, xác nhận không có lầm, đi theo vội vội vàng vàng chạy tới đem cửa sổ sát đất rèm ở phòng khách tất cả đều kéo lên.
Đủ loại hành động tố chất thần kinh khiến Tùy Trần khó chịu vặn nâng chân mày, anh không nhận ra sao? Dù là bị ký giả chụp tới anh đang ở nhà cô thì thế nào? Nam chưa cưới, nữ chưa gả, yêu còn phạm pháp?
"A, thì ra là những ký giả kia ở lầu dưới không phải chằm chằm em, sớm biết trước anh đã không theo chân bọn họ chào hỏi." Tùy Trần vừa lòng hướng trên ghế sa lon ngã xuống, trả thù nói.
Quả nhiên, bóng lưng Thịnh Đản cứng đờ, rất hồi hộp ngoái đầu nhìn lại trừng anh: "Anh cùng ký giả chào hỏi? Thật hay giả? Bây giờ là hơn chín giờ tối, anh không giải thích được chạy tới nhà em còn thông báo với ký giả? !"
". . . . . ." Anh không nói được lời nào, nhíu mày. Thật sự muốn cùng ký giả nói, đáng tiếc lầu dưới đừng nói ký giả, liền nửa Quỷ Ảnh cũng không.
"Anh đã nói rồi." Thấy thế, Thịnh Đản đoán được đây chỉ là đùa giỡn, thở phào nhẹ nhõm, ở ghế sa lon ba người ngồi xuống ở một đầu khác, cùng anh duy trì cự ly thích đáng, nói tiếp: "EM liền nói anh như vậy là sợ xì căng đan người ta nhìn thấy ký giả rõ ràng hận đến nghiến răng nghiến lợi, làm sao có thể còn theo chân bọn họ chào hỏi."
Tùy Trần không tiếp lời, hiện tại đến cùng người nào tương đối sợ bị ký giả thấy?
Anh không biến sắc chuyển tầm mắt qua, lơ đãng liếc màn hình TV, có chút hăng hái hừ một tiếng: "Đang nhìn Thích Huyền hay là nhìn anh?"
". . . . . . Đang nhìn TV."
Loại trả lời tránh nặng tìm nhẹ này hiển nhiên không phải Tùy Trần muốn, anh quay đầu, không chớp mắt đe dọa nhìn cô, hồi lâu, phát ra một tiếng thỏa hiệp than nhẹ: "Con nai nhỏ, không sai biệt lắm, náo đủ rồi nên trở lại."
"Trở về thì sao?" Trái tim cô run lên, rồi lại không dám phóng túng tự mình nghĩ quá nhiều.
"Trở về bên cạnh anh."
Nếu là lúc trước, từ trước đến giờ Tùy Trần chỉ biết nói lời lạnh nhạt lại nói ra những lời này, Thịnh Đản căn bản cũng đã không có sức chống cự rồi.
Nhưng người ta không phải nói ngã một lần khôn hơn một chút sao? Thịnh Đản không dễ dàng hạ thấp mình như vậy, cô nghiêng đầu qua, thử dò xét hỏi: "Có phải là anh mỗi lần không song kỳ mới có thể nghĩ đến em hay không."
Là cái gì để cho cô có loại suy nghĩ này?
Tùy Trần vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, cô do dự, sau đó thuận theo dời đến bên cạnh anh, anh ôm cô vào trong ngực, "Nghe nói sinh nhật của em là ba mươi tháng ba, Tinh Tọa là chòm Bạch Dương, muốn nhất quà sinh nhật phải . . . . . Một con chó Teddy? Dường như ngay cả tên cũng muốn tốt lắm phải không? Gọi chó ngao Tây Tạng? Ngây thơ!"
"Này, mắc mớ gì tới anh, lại không bảo anh tặng." Cô không biết rõ Tùy Trần đột nhiên nói những thứ này là có ý gì, khoảng cách sinh nhật cô sớm hơn thôi.
"Còn nghe nói em ghét nhất ăn thức ăn hương tiêu. Ngu ngốc, hương tiêu là nước quả. Thích ăn nhất chính là cá chần nước sôi, đúng không? Lần trước anh nấu cũng không tệ lắm phải không, đặc biệt cùng sư phụ học món cay Tứ Xuyên."
"Thật là ăn ngon đấy. . . . . . Haizz?" Cô chuyển con mắt, chăm chú nhìn suy nghĩ tới Tùy Trần. Chẳng lẽ lần đó là anh cố ý học nấu cho cô ăn?
"Hãy nghe anh nói hết." Tròng mắt anh chống lại tầm mắt của cô, có chút khoái chí, vì để cho mình có thể bình thường suy tư, Tùy Trần xoay mắt, cắm đầu cắm cổ tiếp tục, "Anh biết rõ em không thích giày cao gót, lúc ấy tặng cho em, là bởi vì muốn nhìn em dùng đồ anh đưa. Anh chưa nói với em, thật sự rất muốn đem em từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài trang phục và đạo cụ bao bọc lại, như vậy cho dù lúc em vì công việc mà đứng bên cạnh người đàn ông khác, anh cũng vậy sẽ cảm thấy đây là của phụ nữ của anh."
". . . . . ."
"Anh cũng biết rõ em thích Latte hương chanh, thích nửa sữa không đường; biết em nuôi rất tốt, không kén ăn, coi như ăn thông cũng không quan hệ. Nhưng anh biết cô ấy năm năm rồi, khó tránh khỏi sẽ lưu lại một chút thói xấu, anh cho rằng chỉ cần có em ở đây, những thứ thói quen kia sớm muộn sẽ bị thay thế. Không ngờ là lúc anh phát hiện thói quen đã thay đổi, thời điểm đó em đã không còn ở bên anh nữa rồi."
"Những thứ này. . . . . . Cũng là Lục Y Ti nói?" Cô yêu thích, cô nhỏ mọn, tấ