Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.
gì? !
Mùa đông nắng mai từ ngoài cửa sổ chiếu vào, ấm áp, Thịnh Đản quỳ gối trên giường nghiêng đầu qua, quan sát gương mặt Tùy Trần đang ngủ đắm chìm trong nắng mai, khóe miệng anh mang theo độ cong giơ lên.
Không biết anh đang mộng gì, chỉ là càng không ngừng khẽ gọi tên của cô.
Từ "Thịnh Đản" đến "Con nai nhỏ", anh tới tới lui lui lặp lại rất nhiều lần, mỗi một lần nghe tên của mình từ phiến môi xinh đẹp của anh bay ra thì ngọt ngào dưới đáy mắt Thịnh Đản không ngừng sâu hơn.
Cô ức chế không được vươn tay, đầu ngón tay tại trên mặt hắn chạy.
Hồi tưởng lại lần đầu tiên gặp mặt thì anh và Đỗ Ngôn Ngôn ở trước mặt cô trình diễn tình sầu triền miên, mà bây giờ, người đàn ông này là của cô. Phát triển thật kỳ diệu, nếu như khi đó có người nói cho cô biết, có một ngày cô sẽ yêu Tùy Trần yêu đến loại trình độ này, Thịnh Đản nhất định sẽ khinh thường cười to ba tiếng, ai sẽ yêu người đàn ông nát như vậy đây nè.
Đúng vậy, nát tốt, nhỏ mọn, lòng trả thù nặng, thủ đoạn tàn nhẫn, trong lòng lại có cô gái khác.
Mà cô cư nhiên ở ngoài sáng biết anh có nhiều khuyết điểm vậy, vẫn không biết bất giác đi chú ý.
"Thịnh Đản. . . . . ."
Khi anh lại một lần mơ hồ không rõ nỉ non lên tiếng thì Thịnh Đản cười cong chân mày, không nhịn được cúi người, cố ý ghé vào lỗ tai anh kêu to: "Anh không tỉnh, Thịnh Đản hãy cùng người ta đi rồi!"
"Em dám!"
Lời nói rõ ràng chui vào màng nhĩ, Thịnh Đản nheo tròng mắt lại, ngồi dậy, trông coi anh: "Em biết ngay anh đang giả bộ ngủ."
". . . . . . Vậy em không thể cho anh nụ hôn chào buổi sáng sao?" Tùy Trần chống nửa thân lên, lót gối đầu, tiếp tục nằm xuống, oán trách nhẹ trừng cô.
Cho là giả bộ ngủ rất dễ dàng sao? Anh cũng rất khổ cực có được hay không? Không phải là muốn xem xem cô có thể hay không len lén hôn anh ....
"Không cần, ai cho anh tối hôm qua dùng sức như vậy, hại em đến bây giờ cũng cảm thấy toàn thân chua xót đau đớn."
"Một lần nữa? Lần này đổi dịu dàng lắm luôn ý. . . . . ."
"Đi tìm chết á." Thịnh Đản tức giận đẩy anh ra, rất tự nhiên lật người, nằm ở bên cạnh anh, nâng lên cánh tay của anh nhốt chặt mình, "Mới vừa rồi Tam Thủy ca có gọi điện thoại tới nha."
"Nói gì rồi hả?" Tay của anh không an phận trượt vào cổ áo T shirt của cô, khi lòng bàn tay đụng phải nội y của cô, rất bất mãn nhíu nhíu mày.
Mắt Thịnh Đản trợn trắng, không sợ người khác làm phiền mà đem tay của anh kéo ra, tận lực duy trì ngữ điệu bình thường tiếp tục nói: "Nói bảo khi anh tỉnh lại phải đi phòng làm việc của Khuất Mặc, bọn họ muốn cùng anh thảo luận chuyện loại sản phẩm mới khai trương."
"Ừ." Lòng anh không yên đáp một tiếng, tay khống chế được, nhưng môi mất khống chế, không tự chủ liền hôn lên cổ của cô, "Còn em, hôm nay có công việc hay không?"
"Có, buổi tối muốn đi tham gia hội ký giả điện ảnh khởi động máy."
"Tại sao cười đến nhộn nhạo như vậy?"
"Bởi vì đây là lần đầu tiên em đóng phim, mặc dù chỉ là vai phụ, nhưng đối với em thì nam diễn viên kia chính là thần tượng của em, cực kỳ đẹp trai. . . . . ." Nói được nửa câu, cô cảm thấy có cái gì không đúng, Tùy Trần vốn chỉ là như có như không hôn cô, đột nhiên dùng sức hút cổ của cô. Dù là tối hôm qua mới mới nếm thử việc đời, Thịnh Đản cũng có hiểu biết tối thiểu, "Này! Không cần hút á..., ngộ nhỡ bị ký giả phát hiện, anh bảo em phải giải thích thế nào đây!"
"Cứ nói là kiệt tác của anh." Đại công cáo thành, anh hài lòng nhìn mình ở trên cổ cô in dấu đỏ.
"Ha, ha ha ha." Thịnh Đản cười khan mấy tiếng, sắc mặt sững sờ, liếc xéo anh, "Đùa giỡn này một chút cũng không buồn cười."
"Anh không nói giỡn." Chuyện công khai quan hệ này, có thể lấy ra đùa giỡn hay sao?
"Vậy thì càng không buồn cười rồi. Anh đừng quên đối với truyền thông không rõ chân tướng mà nói, anh thế nhưng mới vừa thất tình đây nè."
"Ừ, trước là thất tình, hiện tại hợp lại rồi, không được sao?"
Hoàn toàn ông nói gà bà nói vịt, cô nói là anh và Đỗ Ngôn Ngôn có được hay không!
"Tốt lắm, sao phải không công khai, được chưa?" Anh có thể thỏa hiệp, dù sao buộc cô đi vào khuôn khổ phương pháp còn nhiều mà, "Không phải em nên tới giúp anh catwalk show."
"Sản phẩm mới khai trương sao? Em phải hỏi qua Sâm ca trước mới có thể quyết định đấy."
Nghe vậy, tay Tùy Trần không tự chủ tăng thêm sức lực, nhéo ở cổ của cô, "Giúp người đàn ông của em sân ga còn phải đã hỏi người khác?"
". . . . . . Không có nháo á..., anh ấy là người đại diện của em!" Nói là nói như vậy, nhưng Thịnh Đản biết, coi như Sâm ca không đồng ý, cô cũng sẽ chết dây dưa đến mức anh ấy gật đầu mới thôi.
Không chỉ là sản phẩm mới của Tùy Trần khai trương, trong cuộc đời của anh từng cái quan trọng trong nháy mắt, cô đều muốn tham dự.
"Biết, một hồi anh tự mình gọi điện thoại cho anh ta." Anh cũng không tin Nhậm Sâm dám nói không!
"Đầu tiên nói trước nhé, giúp anh đứng hết đài em liền đi trước, sau đó truyền thông phỏng vấn anh tới ứng phó." Tất cả mọi người cho là bọn họ chơi cứng rồi, loại thời điểm này cô thay Tùy Trần sân ga, nhữ