Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341587
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.
ên cửa sổ có người ngồi đưa lưng về phía cô, thành ghế chặn lại tầm mắt của cô. Từ từ, Thịnh Đản bắt đầu nhớ lại trí nhớ lẻ tẻ tối hôm qua.
"Sau khi kết thúc buổi biểu diễn, ở bữa tiệc thương nhân gặp qua anh ta, anh ta nói nếu như nguyện ý ngủ cùng anh ta thì có đại hồng đại tía, em đánh anh ta, cự tuyệt. Anh ta tìm đến công ty đại diện trước kia của em, tuyên bố muốn kiện em, đại diện lão bản của công ty nói không phải chỉ là ngủ cùng một đêm thôi sao, có cái gì đau mà thanh cao, loại gièm pha này chẳng lẽ còn muốn nói toạc ra ngoài? Em lại đánh lão bản, yêu cầu hủy hợp đồng. . . . . . Về sau truyền thông đưa tin tranh chấp hợp đồng quy tắc ngầm gì gì đó, không cần nói nữa, anh đều biết rồi."
Sắc mặt anh âm trầm, không chớp mắt ngưng mắt nhìn cô, cố gắng tiêu hóa lời ít mà ý nhiều của cô.
Sau một hồi, Tùy Trần mới hồi hồn, "Tại sao trước đây em không nói cho anh?"
Anh đã từng hiểu lầm cô, nói qua vô số lời khó nghe, tại sao cô không thanh minh cho bản thân? .
"Làm ơn, đây cũng không phải là chuyện gì vinh quang, chẳng lẽ muốn chặn người để nói sao?" Cô cũng là con gái, chuyện như vậy chẳng lẽ còn muốn nói toạc móc heo ở nơi nơi?
Nói thật là có đạo lý! Anh hít sâu một hơi, bộc phát.
"Nếu như gặp lại chuyện như vậy thì đừng cậy mạnh, em kia không phải có chỗ nào là không có hộ hoa sứ giả à, không phải mỗi lần cũng có thể đúng dịp bắt gặp chuyện tốt như thế."
". . . . . ." Chỗ nào cũng có hộ hoa sứ giả? Sẽ không phải là chỉ Thích Huyền chứ.
-_-||| Bạn bè của mình, cần phải xây dựng nhiều hình dung từ tất quanh co lòng vòng như vậy không?
"A Sâm nói cô ấy lợi dụng anh uy hiếp em, vậy có phải anh nên có quyền cảm kích hay không? Em là không có số điện thoại di động của anh à? Phiền em gọi điện thoại cho anh cầu cứu có nhiều khó khăn sao? Bắt đầu từ hôm nay, đem số điện thoại của anh cài đặt thành số gọi nhanh, nếu có chuyện tìm anh, mặc kệ ở nơi nào anh đều sẽ mau chóng chạy tới. Tóm lại, chuyện chấn động lòng người giống như tối hôm qua, anh không muốn lặp lại."
". . . . . . Anh có thể đánh em không." Tùy Trần lại có thể nói nhiều như vậy, Thịnh Đản bắt đầu hoài nghi có phải mình vẫn còn ở trong giấc mộng hay không. Phải tìm người đánh cô, giám định xem có cảm giác đau không.
Anh dừng một chút, hai tròng mắt hẹp dài nheo lại như đóng băng cô.
Bỗng dưng, Tùy Trần cong ngón tay, gõ mạnh vào trán cô. Nhìn cô bị đau đến nhíu mày, mới tức giận chất vấn.
"Tỉnh sao?"
"Ừ. . . . . ." Tỉnh táo, tỉnh táo, hài lòng biết được hình như hiện tại không có chút nào thích hợp hy vọng tình trường, "Tối hôm qua anh đánh Giám đốc Lưu? Anh ta không phải là kẻ dễ bắt nạt, có thể dưới cơn nóng giận đem chuyện của anh và Đỗ Ngôn Ngôn chọc ra không? Có thể không cam lòng tiếp tục tìm em gây phiền toái không?"
Bắt giữ sợ hãi trong mắt cô, Tùy Trần đột nhiên cảm thấy tim mình quặn thắt, bằng không, sao trong lồng ngực lại truyền tới từng trận cảm giác đau đớn, đè ép anh thở không nổi.
"Anh sẽ xử lý tốt."
"Phiền toái anh như vậy không tốt lắm đâu?"
"Chuyện em làm phiền anh vẫn còn ít sao?" Cảm giác đau biến mất, thay vào đó là buồn bực, cô có cần thiết phải khách khí với anh như vậy không?
Nghe vậy, cô thất bại cúi đầu, "Chính là như vậy, em mới không muốn làm phiền anh."
"Mới vừa rồi ở ngoài cửa, đều nghe được chứ?" Tùy Trần không tiếp lời cô, mà nghiêng người sang, ngồi bên mép giường, bất thình lình hỏi han.
Loại thời điểm này nếu như nói láo là cái gì cũng không nghe thấy, có phải là quá giả dối rồi không? Nghĩ tới nghĩ lui, Thịnh Đản thừa nhận toàn bộ, ai bảo bọn anh không đóng cửa hẳn hoi, "Ừ, đều nghe được. Mặc dù nói anh và Đỗ Ngôn Ngôn chia tay không phải là bởi vì em, nhưng chuyện náo thành ra như vậy, em cũng có trách nhiệm, tóm lại tối hôm qua cám ơn anh, về sau em sẽ càng cẩn thận không bao giờ gây tai họa nữa. . . . . ."
—— Không liên quan gì tới cô ấy, tôi thật sự ngán và mệt mỏi rồi.
Mới vừa rồi, anh nói như vậy.
Nếu không phải đã từng hao hết tâm lực yêu, thì sao lại mệt mỏi đây.
Lúc cô sắp bị cảm giác cô đơn cắn nuốt thì chợt, cái ót bị đè lại, có lực hút lôi kéo cô nghiêng người về phía trước.
Lúc cô đắm chìm trong nụ cười giả dối, anh cảm thấy trái tim mình như bị nhéo một cái, chua xót đau đớn. Loại cảm giác này rất xa lạ, để cho anh kìm lòng không được hạ thấp tư thái, kéo cô đến bên cạnh.
"Con nai nhỏ, đó không phải là trọng điểm." Anh bất đắc dĩ than thở. Thật là đần, nếu như muốn trốn tránh trách nhiệm, vậy cũng làm ơn đẩy sạch sẽ chút. Như bây giờ, cũng không thể thoái thác đẩy xuống, không nên ôm đồm, là có ý gì?
"À?" Cô dán chặt vào lồng ngực của anh, không dám nhúc nhích, suy nghĩ bị cản trở.
"Thôi." Tùy Trần cho ra kết luận, anh chỉ cần đem lời mình muốn nói, tự mình nói ra là được rồi, không cần để ý tới phản ứng của cô, "Mặc dù không phải vì em mới kết thúc. Nhưng vẫn muốn nói cho em biết, anh độc thân rồi, hoan nghênh quấy rầy, nếu biết mình là một thứ phiền toái, tới phiền anh là đủ rồi, đừng đi quấy rầy những ngườ