Tác giả: An Tư Nguyên
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341598
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1598 lượt.
t bên, "Nhưng không dám. . . . . ."
"Em không chút tiền đồ, còn vọng tưởng thu phục Tùy Trần sao?" Nghe vậy, Thích Huyền “xuy” một tiếng, đem cả thân thể dựa vào lưng ghế sô pha, rất không khách khí trợn trắng mắt tỏ vẻ khinh thường.
"Như thế nào, chẳng lẽ dựa vào một cái gối ôm là có thể hoàn toàn thu phục được anh ấy sao?" Cô không chịu yếu thế, mắng lại.
"Nếu không thì em muốn dựa vào cái gì? Vẻ thùy mị? Ha. . . . . ." Anh cười khan một tiếng, giơ tay lên vỗ vỗ vai cô, ý vị sâu xa khuyên bảo, "Em gái, muốn dũng cảm đối mặt với hiện thực, em xem chính em, ngũ quan ngay cả 0.5 điểm cũng tìm không ra, mông thì không đủ vểnh, ngực lại không đủ lớn, có phải hay không còn có chút rủ xuống?"
"Anh đi chết đi!" Thịnh Đản tiện tay nhặt lên gối ôm lúc trước bị chính mình vứt bỏ, dùng sức hướng mặt của Thích Huyền đập tới.
Phía trước bọn họ thật ra thì có tâm kết ư? Nếu không thì tại sao mỗi câu mỗi chữ của anh đều đâm vào lòng vào phổi của cô?
"Này, tại sao đánh Tùy Trần thì không dám, đánh anh thì không chút lưu tình như vậy!" Nói chuyện, đồng thời anh hoàn toàn không suy tính chuyện thương hương tiếc ngọc, rất dứt khoát cầm lên gối ôm để đó không dùng đánh tới hướng cô.
"Thời điểm anh đánh em cũng không chút lưu tình!"
"Đây gọi là phản kích! Chẳng lẽ em muốn anh đánh không hoàn thủ?"
"Chính xác là không nên hoàn thủ, người đàn ông đánh cô gái rất không nói nổi."
Quả thật như Thích Huyền mong muốn, khi anh cực khổ hướng dẫn khai phá, tâm tình của cô cuối cùng cũng đi vào quỹ đạo.
Chỉ là, lần này đến phiên Thích Huyền mất khống chế.
Anh tính theo phản xạ, dùng cùi chỏ ngăn cản tập kích của cô, thuận thế lại gần cô, khóe môi treo tấm biển tươi cười, "Anh chỉ biết không đánh cô gái có quan hệ không nhỏ với anh, em có được tính không nhỉ?"
"Em là em gái của anh mà." Thịnh Đản không suy nghĩ nhiều, đáp như chuyện đương nhiên.
"Không thể tiến thêm một bước sao?" Nói chuyện, đồng thời, Thích Huyền càng tiến gần.
Cô cơ hồ có thể cảm thấy lúc anh mở miệng hơi thở ấm áp phun lên mặt cô, gò má của Thịnh Đản bỗng dưng đỏ lên, đây là phản ứng sinh lý, không liên quan đến phản ứng trong lòng. Giờ phút này, đáy lòng cô chỉ có một mảnh mờ mịt, "Ách. . . . . . ‘tiến thêm một bước’ là chỉ cái gì?"
-_-||| Gần hơn một bước so với em gái, là nói em gái lớn sao?
"Tỷ như. . . . . ." Anh ngừng nói, môi khẽ nhếch, quay đầu đi, phù hợp với góc độ của cô, lòng tham muốn lấy việc công làm việc tư để kéo gần khoảng cách.
Coi như Thịnh Đản có ngu đi nữa, cũng có thể đoán được anh nghĩ cái gì.
Cô có chút tiếc, ngây ngốc không ngừng nháy mắt, không phân rõ tình hình hiện tại là thế nào.
Tất cả cơ vị(máy móc) đang thu hình một màn này lại, không chỉ có là nữ chính lờ mờ, ngay cả người đứng xem cũng đều quên hồi hồn.
Mặc dù hình ảnh muốn đã đầy đủ, đạo diễn vẫn không có kêu "Cắt" .
Mặc dù tình huống thoát khỏi tầm tay, chỉ là hình ảnh này xem ra hết sức hài hòa, đứng ở góc độ nghệ thuật, anh nặng nề cảm thấy. . . . . . Ừ, cái này có thể tiếp tục.
Nhưng hình như có người không nghĩ như vậy.
Bỗng chốc, một đôi bàn tay vững vàng chặn lại máy chủ cơ vị.
"Thật có đạo đức nghề nghiệp!"
". . . . . ." Anh xác định là đang khen cô sao? Tại sao nhất định phải nói nghiến răng nghiến lợi như vậy?
Tùy Trần không giải thích thêm, chỉ là đem tay Thịnh Đản cầm thật chặt, lôi kéo cô đi tới phía đạo diễn, "Đạo diễn, cô ấy có thể nghỉ ngơi rồi hả?"
"Có thể, có thể." Đạo diễn tương đối hài lòng với hình ảnh trong máy quay, khuôn mặt tươi cười nhẹ nhàng trả lời.
Vĩ âm còn chưa tan mất, Tùy Trần cũng không kịp chờ đợi lôi kéo cô chui vào xe hơi đang dừng ở một bên để nghỉ ngơi.
Thịnh Đản mơ hồ cảm thấy tâm tình của anh hình như không đúng lắm, lại ngẫm nghĩ không ra lý do, kinh nghiệm nói cho cô biết, loại này như là khu vực có mìn, lựa đề tài an toàn đánh vỡ trầm mặc là được rồi.
Kết quả là, cô vừa mới ngồi vững vàng, liền cười hì hì hỏi: "Sao anh rảnh rỗi đến thăm một chuyến vậy? Hôm nay không có công việc sao?"
"Phi. . . . . ." Anh ngụ ý không rõ xì khẽ một tiếng, mượn động tác kéo lỏng cà vạt để che giấu cảm giác hỗn loạn.
Loại phản ứng này làm Thịnh Đản bất ngờ, cô chỉ nghĩ đến một loại khả năng, có phải hay không giữa lúc bất tri bất giác cô lại chọc vị đại thiếu gia này tức giận?
Là bởi vì buổi sáng lúc cô ra cửa cô gửi tin nhắn báo cho anh biết, quấy rầy đến giấc ngủ của anh sao?
Hay là bởi vì buổi trưa nhân lúc nghỉ ngơi cô quá nhớ anh, không nhịn được lại gửi anh tin nhắn, quấy rầy đến công việc của anh sao? Hay là bởi vì mới vừa rồi cô thế nào cũng diễn không tốt trận đùa giỡn kia, gửi tin nhắn hướng anh cầu cứu, quấy rầy đến cuộc sống riêng tư của anh sao?
Ừ, nói như vậy , hình như cô có lỗi trước, xem ra vẫn phải do cô phí sức tiếp tục tìm đề tài, "Ách. . . . . . Cái đó, vậy, có muốn ăn bữa ăn tối hay không?"
"Em rất đói sao? Trừ ăn ra, trong đầu sẽ không nghĩ đến chuyện khác?"