Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341561
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1561 lượt.
h ta mặt áo sơ mi trắng, cà vạt thắt nghiêm chỉnh, máu từ khóe miệng chảy xuống ngực áo, lấm lem màu đỏ nhức mắt.
An Dao đưa tay túm cà vạt, giật mạnh người anh ta về phía trước, giọng cố gắng bình tĩnh: “Đường Khải, nói dối sẽ có ngày bị vạch trần, cho dù anh có nói đi nói lại hàng vạn lần, nó vẫn chỉ là lời nói dối”.
Đường Khải nghiến răng cười: “Cho dù cô có đăng báo thanh minh hay kêu người khác giúp cô tìm chân tướng thì đã làm gì được tôi? Cô quên mất clip đó là chứng cứ cho tình yêu của chúng ta à? Clip chính là sự thật! Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ lợi dụng nó thật tốt”.
An Dao cảm thấy máu nóng đang dồn lên não, cô nghiến răng gào lên: “Chó má”.
Đường Khải gườm gườm nhìn bảo vệ đang giữ mình rồi nói: “Buông ra”. Bảo vệ thả ra, anh ta cũng túm cà vạt giật lại một cái, An Dao mất đà ngã vào lòng anh ta. Tay trái giữ chặt eo cô, tay phải hất cằm cô lên rồi cười: “Dao Dao, bây giờ chúng ta đã ở cùng một công ty, có thể tiếp tục tình cũ rồi”. Sau đó cuối đầu hôn điên dại lên môi An Dao, rồi đạp cửa đi mất.
Hai bảo vệ khác cũng thả Lăng Bách ra.
Lăng Bách nín lặng, anh tiến lên phía trước cầm cổ tay An Dao kéo cô chạy ra ngoài. Hai người ra khỏi phòng làm việc của Lý Thừa Trạch, đi thang máy xuống tới phòng làm việc của Lăng Bách. An Dao quan sát, căn phòng rất đơn giản, trên mặt đất là vô số giấy bị vo tròn lại, thùng rác cũng nhét đầy giấy. Lăng Bách đóng cửa phòng lại rồi lặng lẽ đến trước mặt An Dao, đưa tay lau khóe môi cô.
Cô nhìn thấy vệt máu ngay đầu ngón tay anh, là vệt máu lưu lại khi Đường Khải cưỡng hôn cô.
Bỗng nhiên cô cảm thấy rất buồn, người đàn ông khác đã cưỡng hôn cô trước mặt anh.
Anh cũng im lặng hồi lâu rồi chậm rãi lên tiếng: “Mặc dù tôi biết có thể em vẫn nghĩ tôi lợi dụng em, nhưng An Dao à, cho dù em tin hay không tôi cũng chỉ có thể dùng hành động để chứng minh sự trong sạch của mình. Sau này, tôi sẽ không để người khác bắt nạt em nữa”.
Cổ họng cô dường như bị ai đó bóp nghẹt, không thốt nên lời.
Anh nhìn cô rồi nói tiếp: “Tôi sẽ cố gắng kiếm tiền để em rời khỏi giới giải trí này, nếu có thể tôi muốn em được sống cuộc sống bình thường như bao người khác”.
Trước khi làm ngôi sao, cô ghét làm người bình thường. Nhưng bây giờ cô mệt mỏi đến cùng cực, chỉ muốn lấy chồng, sinh con như bao người con gái khác.
“Tôi nhất định sẽ bảo vệ em, nếu tên khốn Đường Khải còn bắt nạt em nữa, tôi nhất định sẽ giết hắn”.
Không hiểu tại sao từng câu từng lời anh nói cô đều tin, bởi vì anh là Lăng Bách, là Lăng Bách đã từng vì cô mà không nghĩ tới bản thân mình. Cho dù anh có thể đã lợi dụng cô để nổi tiếng, nhưng giây phút này cô chẳng muốn tính toán gì nữa.
Cô run rẩy giơ tay vuốt nhẹ môi anh, từ từ chạm vào gương mặt anh. Trên mặt anh toàn những vết bầm xanh xanh tím tím.
Đột nhiên cô dùng hết sức mình kéo áo anh, cả người bất lực trượt xuống dưới. Anh ôm cô vào lòng, cả hai cùng ngồi xuống đất.
Cô nép vào khuôn ngực anh, cảm giác an toàn chưa từng có đang bao bọc cô.
Giọng anh trầm ấm và dịu dàng vang lên bên tai cô: “Đừng sợ, em còn có anh”.
Cô co tròn nép người vào lòng anh, mệt mỏi nằm xuống. Bao nhiêu năm nay cô chỉ có bố, nhưng ngày nào bố cũng cắm đầu làm việc, thậm chí nửa đêm vẫn tăng ca. Đêm nào cô cũng chỉ ở một mình trong căn nhà lớn, không dám ngủ, chỉ cuộn người trong chăn, sợ hãi khi nghe thấy tiếng động bên ngoài, bất cứ tiếng động nào vang lên cũng khiến cô lo lắng. Vì thế mỗi lần bố về cô đều biết. Việc đầu tiên khi về nhà là bố tới phòng cô, còn cô giả vờ ngủ, sau đó bước rón rén nhìn trộm bố qua khe cửa. Cô không bao giờ quên được những tháng ngày đó, nhìn thấy gương mặt tiều tụy và tấm lưng hơi còng của ông qua khe cửa.
Cô rất thương bố vì thế không dám nói với ông rằng, cô rất sợ hãi khi ở nhà một mình. Cô ra sức giả vờ kiên cường và luôn tưởng rằng mình giả vờ rất giỏi. Nhưng có lần cô sốt cao lúc nửa đêm, nằm trên giường giả vờ ngủ, vì người quá nóng nên không đắp chăn.
Khi bố về vẫn vào thăm cô như thường lệ, lúc đắp chăn cho cô ông chạm vào trán và phát hiện ra cô sốt cao. Ông bế cô chạy đến bệnh viện để các bác sĩ truyền dịch cho cô. Phòng truyền dịch chỉ có bố ôm cô ngồi đó, vắng vẻ vô cùng. Chiếc kim dài đâm vào mạch máu nhưng cô rất dũng cảm, không hề rơi một giọt nước mắt.
Còn bố cô lại âm thầm khóc.
Lúc đó cô vẫn an ủi ông, cô nói mình không hề đau. Nước mắt ông càng rơi nhiều hơn.
Cô nằm trong lòng bố, nhìn những giọt nước mắt bất lực của ông, cô chỉ muốn mình trở nên mạnh mẽ, mạnh mẽ tới mức có thể bảo vệ được bố, mạnh mẽ tới mức không ốm đau.
Những năm qua cô luôn tưởng rằng mình kiên cường nhưng không ngờ, sự kiên cường ấy chỉ như cái vỏ trứng gà yếu đuối, nhìn thì cứng nhưng chạm nhẹ là vỡ.
Cô bất lực túm lấy áo Lăng Bách, run rẩy nói: “Em nhất định sẽ cố gắng”.
Lăng Bách không nói gì thêm, hai tay ôm cô chặt hơn.
Cô lặp lại câu nói như muốn nhắc nhở mình: “Em nhất định sẽ cố gắng”. Bởi vì chỉ có tiếp tục cố gắng thì mới có thể tìm ra sự thật, trả lại sự trong sạch cho mình.