Tác giả: Liên Tâm
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341569
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1569 lượt.
r>Vì bố, có chết cô cũng phải tiếp tục cố gắng.
Không biết hai người cứ ngồi như thế bao lâu, cô nằm trong lòng anh, im lặng lắng nghe nhịp đập của trái tim anh, nghe hơi thở khe khẽ của anh, cô thấy dường như mình không còn sợ hãi nữa.
Cô nhắm mắt, từ từ chìm sâu vào giấc ngủ.
Cô ngủ rất ngon, Lăng Bách cứ ngồi im như vậy rất lâu, chỉ sợ khẽ động đậy là cô giật mình tỉnh giấc. Sắc trời bên ngoài cửa sổ mỗi lúc một tối, bên ngoài phòng làm việc yên ắng không còn một tiếng động. Anh cởi áo khoác phủ lên nền nhà rồi đặt cô nằm lên trên.
Đang say sưa nhìn gương mặt cô trong giấc ngủ, đột nhiên anh có cảm hứng sáng tác. Ngồi vào bàn làm việc, anh viết giai điệu rất nhanh, rồi viết lời, dường như viết một mạch là xong.
Tên ca khúc là “Tình yêu độc quyền”:
Đau lòng có là gì?
Nếu có thể dùng nụ cười để che khuất, vậy hãy kiên nhẫn một chút, bởi vì anh vẫn ở đây bên em.
Cô đơn có là gì?
Nếu có thể dùng tình yêu lấp đầy, vậy hãy dũng cảm một chút, bởi vì anh vẫn lặng lẽ yêu em.
Buồn đau có là gì?
Nếu có thể dùng tình yêu lấp đầy, vậy hãy vui lên một chút, bởi vì anh luôn bảo vệ em.
Người ta nói anh yêu em là sai lầm, nhưng người yêu dấu, anh chấp nhận tiếp tục sai, cả đời này chẳng cần tỉnh.
Đã từng nghĩ yêu rất dễ dàng, đã từng tưởng hứa hẹn chỉ như gió thổi mây trôi, đã từng tưởng đời này kiếp này, thực sự có thể ở bên nhau.
Đến bây giờ anh mới hiểu khó khăn nhường nào.
Anh đang bước đi trên con đường dài, nơi cuối con đường chính là trái tim em.
Nếu anh thực sự yêu em,
Em có đồng ý mở cửa trái tim không?
Tình yêu có là gì?
Nếu một câu anh yêu em có thể xoa dịu nỗi đau trong tim em, anh đồng ý nói câu ấy đến chết cũng không ngừng.
Nước mắt có là gì?
Người yêu dấu, mong em xin em đừng khóc nữa, mong em, xin em hãy tiếp tục gắng lên.
Anh khe khẽ hát chay, tiếng ca trong đêm tối làm say đắm lòng người. An Dao bị đánh thức bởi tiếng hát, cô nằm yên nhắm hờ mắt, tiếp tục nghe anh hát. Giống như nhiều năm trước, mỗi tối khi bố về nhà và đắp chăn cho cô, cô đều giả vờ ngủ say, trong lòng cảm thấy ấm áp vô cùng. Màn đêm dày đặc buông xuống ngoài cửa sổ, từng ngọn đèn trong thành phố cũng tắt dần, trời đêm không trăng không sao. Cả thế giới như vực sâu vạn trượng bị bóng đêm vô tận nuốt chửng.
Nhưng vẫn có một tia sáng rực rỡ hơn những vì sao sớm.
Trước khi nghi ngờ chưa được giải đáp cô không thể tin anh hoàn toàn.
Chuyện Lăng Bách và Đường Khải đánh nhau ầm ĩ tới mức cả công ty đều biết, nhưng sếp đã hạ lệnh ai dám đồn ra ngoài thì không nương tay với người đó. Vì thế giới truyền thông không hề hay biết. Đến công ty lần đầu, An Dao chỉ cảm thấy mọi người rất lạnh nhạt, văn phòng vắng tanh, chỉ có một mình cô. Cô chẳng có việc gì làm nói gì tới có quản lý, công ty thậm chí còn không sắp xếp cho cô một trợ lý.
Cô ngồi trên ghế nhớ lại ca khúc tối qua, trong lòng ấm áp vô cùng. Cho dù cô đã đánh anh, không ngừng lạnh nhạt, mắng mỏ anh, nhưng anh đối với cô vẫn một lòng một dạ.
Điện thoại chợt đổ chuông, cô cầm lên xem, là Lăng Bách bắn bluetooth một file cho cô, màn hình hiển thị “Có nhận hay không?”. Cô lưu lại rồi mở ra, là một ca khúc tên gọi “Tình yêu độc quyền”.
Cô ấn nút phát nhạc.
“Trước khi anh nổi tiếng em có hung dữ với anh không?”.
“Không, trước đây em rất dịu dàng, chúng ta còn có thể đi dạo nói chuyện trên bờ biển”.
“Vậy thì đúng rồi”.
Ai bảo anh lừa cô chứ! Không thèm để ý đến anh, cô bóc lớp vỏ kẹo mỏng dính rồi ngậm chiếc kẹo mút vị cam trong miệng. Ngọt quá, có điều tâm ý của anh còn ngọt ngào hơn.
Anh vẫn muốn giải thích với cô: “An Dao, anh thực sự không lợi dụng em”. Anh lấy sổ tiết kiệm và thẻ ngân hàng ra đưa cho cô rồi luống cuống nói: “Số tiền sau này anh kiếm được công ty sẽ chuyển vào sổ này, bây giờ anh đưa sổ cho em, thể hiện lòng chân thành. Dù sao, tiền anh kiếm được cũng đưa cho em hết, không có lý do gì để em không tin anh đúng không?”. Anh rất sợ cô hiểu nhầm nên mới vội vã thanh minh như vậy.
Cô thản nhiên liếc nhìn cuốn sổ tiết kiệm, ngoài mặt tỏ vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng lại rất hồi hộp.
Thực sự hiểu nhầm anh rồi sao?
“An Dao, thực ra anh vì muốn giúp em chấm dứt hợp đồng nên mới vào công ty, sếp cũng biết…”.
“Có bằng chứng nào không?”.
“Sổ tiết kiệm chính là bằng chứng”. Anh nhét cuốn sổ vào tay cô, dở khóc dở cười: “Đã đến thế này rồi còn có lý do gì mà em không tin anh chứ?”.
Cô bóp nhẹ cuốn sổ trong tay nói: “Vậy em tạm tin anh nhé”.
Nụ cười từ từ nở trên gương mặt anh, anh quay người chạy luôn ra ngoài.
“Này, Lăng Bách”.
Cô gọi tên anh, nhưng anh đã chạy khuất bóng. Cô mở cuốn sổ tiết kiệm ra xem, trên sổ là tên anh và số thẻ. Số tiền trong thẻ không nhiều, mới có sáu trăm nghìn tệ.
Cô nhìn cuốn sổ, khóe miệng nhoẻn cười.
Mấy hôm sau, ca khúc mới tung ra của Lăng Bách lại một lần nữa khiến người nghe chấn động. Khắp mặt báo và các kêu truyền hình đều đưa tin và phát ca khúc mới của L