Tác giả: Kính Trung Ảnh
Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341863
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1863 lượt.
ấp xấu xí, lỗ tai mất thính giác, ngay cả thị lực cũng không ổn. Diêu Y Y, ngươi sống như vậy mà không thấy buồn thảm sao?”
Từ trước đến giờ Diêu Y Y cực kỳ tự tin về dung mạo củamình, nhưng lúc này lại bị một người có diện mạo hơn hẳn buông lời hạ thấp nói móc mà không phản bác được một câu một chữ nào.
“Phạm cô nương, cô…. biết Y Y sao?” Vương Vân nghe trong lời nói của Phạm Dĩnh có ý không tốt liền lên tiếng, ý muốn giảng hòa.
“Bẩm Lương phu nhân, người hạ tiện thế này không xứng đáng biết Phạm Dĩnh.” Lời này được nói ra một cách cứng rắn, vừa vặn chặn lời Vương Vân làm bà lập tức nghẹn lời.
Diêu Y Y cố gắng hết sức để duy trì dáng vẻ. “Ngươi nữ tử này, ta với ngươi không ân không oán, thậm chí cũng không quen biết nhau, lời ngươi nói ra toàn ý không tốt, vậy là muốn như thế nào?”
“Bởi vì ngươi cũng chỉ xứng nghe những lời nói này mà thôi.Chốc nữa còn càng không tốt đó.” Ánh mắt Phạm Dĩnh lộ rõ nét khinh bỉ. “Mặt xấu, tai điếc, mắt tật, tâm hèn…. Diêu Y Y, nếu ta mà là ngươi thì đã không dám sống trên đời này nữa, chết sớm một chút để đầu thai cho kiếp sau tốt hơn.”
“Ngươi… nữ tử nhàm chán này, ngươi….”
“Tư Chẩn quản sự?” Hàng Niệm Nhạn nhìn thấy tình hình bên này, bước qua hỏi. “Sao ngươi lại ở đây? Cửu vương đệ cùng Cửu đệ tức của ta cũng tới đây à?”
Diêu Y Y vội vàng hành lễ. Phạm Dĩnh thì vừa ngắm nghía thưởng thức mười ngón tay thon dài của mình, vừa chậm rãi nói:
“Sao ả lại không ở chỗ này cho được? Ả to gan lớn mật dám lấy ấn triện riêng của Cửu Vương gia để hẹn ngươi đến chỗ này gặp mặt. Ả còn có chuyện gì mà không dám làm? Hay là giờ ngươi hỏi thử ả xem, ả hẹn ngươi tới đây có phải là muốn cố ý tự tiến cử để làm người làm ấm giường của Lục Vương gia hay không?”
Hàng Niệm Nhạn quát: “Nữ nhân này, có thể nói chuyện ý tứ một chút hay không?”
“Muốn văn nhã ư?” Phạm Dĩnh đan mười móng tay sơn đỏ thẫm lại, đầu ngón tay chạm vào gò má mình, nhăn mày ra vẻ nghĩ ngợi nói:
“Muốn noi theo gương của Trác Văn Quân(*) để tạo thành một giai thoại lưu danh thiên cổ à? Nhưng cô gái này không dằn được tâm tư thô tục, ngay cả ngón chân của Trác Văn Quân cũng không bằng, Vương gia cho dù không cưới được người nào khác thì cùng chớ có cưới một kẻ không chung thuỷ nha, kẻo không lại thành một nam nhân hạ lưu bị người ta cười ba đời cũng không hết đó.”
“Ngươi —” Hàng Niệm Nhạn tròng mắt như muốn nứt ra, mặt đỏ bừng tới tận mang tai.
“Ngươi….” Diêu Y Y nhíu đôi mày liễu. “Vị cô nương này, ta nói lần nữa, ta với ngươi chẳng hề liên quan với nhau chút nào, sao ngươi nói năng vô lễ, khinh người quá đáng như thế với ta?”
Phạm Dĩnh chưa kịp mở miệng trả lời ả thì đã có người lên tiếng làm khó dễ với ả: “Tư Chẩn quản sự, có đúng thật là ngươi giả mạo Cửu vương đệ lừa gạt Bổn vương tới đây không?” Tuy rằng hai người cùng bị một nữ nhân khinh bạc móc méo mỉa mai, nhưng Hàng Niệm Nhạn lại không xem là mình có cùng một kẻ thù với Diêu Y Y. “Ngươi có biết lừa gạt hoàng tộc, dùng trộm ấn triện riêng của hoàng tộc, phải bị tội gì hay không?”
Lương gia Nhị lão mơ hồ phát hiện ra hình như có điều gì không đúng ở đây, đồng thanh hỏi: “Y Y, đã xảy ra chuyện gì?…. Chẩn nhi?”
Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra thế này?
La Chẩn xuất hiện từ bên trong xe kiệu bước ra, khoan thai tiến tới, đỡ cha mẹ chồng lui về dưới bóng cây, tạm ngồi trên mặt cọc gỗ mà người đi đường hay dùng để nghỉ chân, “Nhị lão ở chỗ này sẽ được xem một màn diễn rất hay, tin rằng sẽ suốt đời khó quên.”
Vương Vân nhíu mày, “Chẩn nhi, con…”
La Chẩn mỉm cười nhẹ nhàng, “Cha, mẹ, nếu vừa rồi Nhị lão vừa bước xuống xe đã nhìn thấy là con dâu, chứ không phải Phạm Dĩnh, đứng riêng nơi vắng vẻ này cùng với một người đàn ông khác, hai người sẽ nghĩ thế nào?”
“Chuyện này…”
“Hơn nữa người đàn ông đó lại chính là Lục Vương gia, vì người này mà đã từng phiền tới Nhị lão phải giảng dạy con dâu một phen? Lục Vương gia được người ta hẹn gặp ở đây, khi nhìn thấy không phải là người đã hẹn hắn tới, đương nhiên là sẽ bám theo hỏi han không ngớt, lúc đó ở trong mắt Nhị lão, có phải đó sẽ là cảnh con dâu đang tư tình với người khác hay không?”
“Chuyện này… Chẩn nhi, chuyện này rốt cuộc là… ý con là Y Y cố ý sắp xếp bày bố à? Nàng….”
“Nhị lão từ từ xem xét cho kỹ, màn hay còn được trình diễn đâu.” La Chẩn nhấc váy, chậm rãi từng bước đi tới bên cạnh Diêu Y Y đang bị Hàng Niệm Nhạn ép hỏi liên tiếp phải lui từng bước về phía sau, “Diêu tiểu thư vẫn còn vừa lòng với sự việc được an bài hôm nay chứ?”
“Là ngươi phải không? Ngươi an bài hết thảy những chuyện này đúng không? Là ngươi lơi dụng có quan hệ tốt với công chúa Ngọc Thiều, dùng ấn triện riêng của Cửu Vương gia để hẹn Lục Vương gia tới đây? Là ngươi xui khiến đám người làm của ngươi vu oan cho ta? Là ngươi….”
Nếu Diêu Y Y chưa để cho lòng tham cá nhân ăn mòn bản tính thì xem ra La Chẩn cũng có mấy phần thưởng thức khi thấy ả lâm nguy mà không hoảng loạn, vẫn còn có thể trả đũa một cách mạnh mẽ như vậy, nhưng mà…… “Aiz, vô dụng thôi Diêu tiểu thư à, ngươi thua là nhấ