Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342133
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2133 lượt.
hủy hợp đồng, cũng không phải không có cách.”
Tôi hiểu ý của cô ấy, loại chuyện này đối với tôi khó như lên trời, nhưng đối với Hàn Trạc Thần lại dễ như trở bàn tay.
Thế nhưng, để tôi đi tìm anh giúp, tôi thà đối mặt với Mạnh Huân.
Tôi cúi đầu khuấy cà phê còn lại không nhiều trong cốc: “Lucia, một cô gái xuất sắc như chị vì sao lại muốn làm trợ lý cho tôi?”
“Trước khi cô về nước một ngày, trợ lý mà Mạnh Huân sắp xếp cho cô tạm thời có việc, tôi làm thay cô ấy một thời gian.”
Tôi gật đầu. Cái tạm thời có việc này thật sự rất trùng hợp.
“Tôi có thể hỏi chị một chút không, trước đây chị làm gì?”
Cô ấy không trả lời, cũng bưng cốc cà phê Lam Sơn lên uống một hớp.
Tôi không muốn quanh co, buông thìa cà phê trong tay xuống, ngồi thẳng, nhìn vào mắt Lucia: “Hàn Trạc Thần để chị làm trợ lý của tôi có mục đích gì?”
“Mục đích?” Cô ấy không hề vì bị tôi hỏi mà ngạc nhiên, ngược lại có chút không tán thành, cau mày nhìn tôi: “Thiên Thiên, tôi không biết cô với Hàn tiên sinh rốt cuộc có mâu thuẫn gì không hóa giải được…”
Cô ấy suy nghĩ một chút, lại nói: “Trước khi tôi đến làm trợ lý của cô, ông ấy nói với tôi: cô ăn cái gì cũng đều rất kỹ tính, chua ngọt đắng cay đều phải vừa đúng, quá một chút cũng không thích ăn; ông ấy nói cô dễ bị mất ngủ, khi đêm ngủ nhất định phải bật đèn màu cam, không thể quá sáng, cũng không thể quá tối. Ông ấy nói khi tâm tình cô không tốt cũng sẽ không biểu hiện ra ngoài, khi cô ngây người nhìn lên trời sao, là dấu hiện trong lòng cô rất khó chịu. Ông ấy còn nói cô không biết bảo vệ bản thân, luôn luôn bị người khác bắt nạt, dặn tôi nhất định phải bảo vệ cô thật tốt… Cô nghĩ mục đích của ông ấy là gì? Trong mắt cô, ‘quan tâm’ được coi như mục đích sao?”
“…”
Tôi không còn lời nào để nói, nếu quan tâm cũng xem như một loại mục đích, vậy thì nó lại thứ mục đích cảm động lòng người nhất, đơn thuần nhất trên thế giới này.
Ánh mắt đau nhức như bị bỏng, không có nước mắt tức là kiên cường sao?
Không phải! Đau đớn khi không có nước mắt càng thêm rõ ràng, không có cách nào dập tắt được ngọn lửa cháy bỏng trong mỗi dây thần kinh.
Lần thứ hai chúng tôi để vụt mất hạnh phúc của mình chẳng phải là ngẫu nhiên, mà là tất nhiên. Cho dù hiện tại tôi có thể không chùn bước trở lại bên cạnh anh, tôi cũng không thể bảo đảm rằng sau mười năm, sau hai mươi năm, tôi sẽ không vì một kích thích đặc biệt nào đó mà giơ súng trước ngực anh.
.
Tinh thần cả buổi sáng đều hoảng hốt bởi những lời Lucia nói, tôi cũng không nhớ rõ mình uống bao nhiêu cốc cà phê, nói chung là uống nhiều đến nỗi cả miệng tôi tràn đầy mùi vị của cà phê Lam Sơn, ngay cả hô hấp cũng là vị chua và đắng đấy.
Buổi chiều khi đến phòng ghi âm, tinh thần tôi vẫn còn hoảng hốt.
Tôi đàn bài hát đến bốn năm lần, đạo diễn và chế tác âm nhạc vẫn không ngừng lắc đầu, Mạnh Huân đứng bên ngoài tấm kính mây đen đầy mặt.
“Ừm!” Trong điện thoại truyền đến một tiếng ho nhẹ của anh, “Hôm nay là thứ sáu, nếu không đi làm thủ tục sẽ phải đợi hai ngày nữa.”
Tôi không nghĩ ra chờ hai ngày có cái gì đáng ngại, nhưng nghe giọng nói của anh thì dường như đó là một chuyện rất khó khăn.
Ôi! Từng nghe nói kết hôn không thể chờ, ly hôn cũng gấp gáp thế này sao…
“Tôi có thể phải thu rất lâu mới xong, không thì anh lên đây đợi đi.”
Trong điện loại yên lặng một lát, mới truyện đến âm thanh của anh: “Tôi đi lên không thích hợp lắm.”
Tôi nhìn thoáng qua Mạnh Huân đang đặt ngón tay bên môi, xem ra đang có chút suy nghĩ, hiểu ra ý tứ của Hàn Trạc Thần. “Không có gì là không thích hợp.”
“Ừm, lát nữa tôi lên.”
Khi Hàn Trạc THần đi vào, đạo diễn đang thảo luận với tôi về tình tiết của kịch bản.
Tôi nâng mắt nhìn anh, anh cũng nhìn tôi, không hề có lời nói, không hề có biểu cảm, vẻn vẹn chỉ là một đường mắt giao nhau, tâm trạng tôi đều bị chấn động, sự uất ức lúc đầu đã bị quét sạch.
Đây là tình yêu, cái gì cũng có thể kiềm chế, nhưng nhớ nhung không thể nào nén được.
Tôi thu lại nét cười nhàn nhạt bên khóe miệng, cúi đầu nghiêm túc nói với đạo diễn: “Tôi có thể cảm nhận được tâm tình của nữ chính, cô ấy là vì tác thành cho người cô ấy yêu.”
Người chế tác âm nhạc tiếp lời: “Cô có thể thử nghĩ một chút xem, cô yêu thương sâu sắc một người, cô nhìn anh ta ôm một cô gái khác lướt qua trước mặt cô, cô chịu đựng đau đớn ra vẻ phớt lờ, bởi vì cô yêu anh ta, để không mất đi anh ta, cái gì cô cũng có thể chịu đựng được. Nhưng mắt thấy sự mâu thuẫn và giãy dụa trong mắt anh ta, cô hiểu rõ đấy đều là vì cô… Thế nên giữa giải thoát cho anh ta và hạnh phúc của cô, cô nhất định phải dứt bỏ một thứ…”
Tôi lặng lẽ liếc Hàn Trạc Thần.
Anh quay lưng đứng bên cửa sổ, gió tạt qua, một chiếc lá vàng nhẹ nhàng rơi xuống bên người anh.
Tựa như cuối thu đó, anh không hề do dự quay người, giữa việc giải thoát cho tôi và hạnh phúc của anh, anh dứt khoát lực chọn vất bỏ tình yêu của anh.
Có phải anh cũng giống như diễn viên nữ chính trong kịc