Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342141

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2141 lượt.

hỗ cô ấy học dương cầm… Được rồi, trước khi đi thì nhớ gọi điện thoại hẹn trước.”
“Vì sao?”
Vì sao ông ta lại quan tâm chăm sóc tôi đến thế.
Tôi không cần đưa ra bất kỳ đòi hỏi gì, ông vẫn cứ hiểu tôi muốn cái gì.
“Tôi có gọi điện hỏi thành tích của em ở trường, tuy rằng tôi cũng không trông mong thành tích của em xuất sắc bao nhiêu, thế nhưng không nghĩ tới chỉ có điểm nhạc lý của em trên 60.” Ông ta xoa đầu tôi, giọng nói tràn ngập sự yêu chiều: “Giấc mơ của mỗi người đều khác nhau, tôi không muốn gò ép em cái gì hết!”
Tôi nghĩ rằng ông ta vĩnh viễn không đoán ra được ước mơ của tôi là gì.
“Ông có ước mơ nào không?” Tôi hỏi.
“Có!” Ông cười giễu cợt chính bản thân, nhìn lên bầu trời u ám: “Ước mơ của tôi chính là làm một cảnh sát!”
Một phần tử xấu giết người như không có cảm giác nói rằng ước mơ của ông ta là làm một cảnh sát, thật sự đây là chuyện đáng cười nhất mà tôi từng nghe qua.
Đi lượn qua mấy con đường không có mục đích, tôi phát hiện ra một cái poster rất đặc biệt: “Gì đây? Đây là phim điện ảnh sao?”
Hình ảnh trên poster thật sự rất đặc biệt, một người phụ nữ ngồi trên cái đó của người đàn ông, bàn tay duỗi sau lưng nắm lấy một thứ nhìn giống như một loại vũ khí sắc bén, còn hai tay người đàn ông kia bị trói vào thành giường, vẻ mặt bừng bừng phấn khích, hoàn toàn không hề có sự sợ hãi khi cái chết đến gần.
Tôi đảo mắt nhìn qua phần giới thiệu, bộ phim này tên là “Bản năng gốc”[1'>, hôm nay đúng trong đợt trình chiếu.
Tôi nhìn về phía Hàn Trạc Thần đang khẽ nhíu mày: “Ông đã từng xem chưa?”
“Đã nghe An Dĩ Phong nói qua một chút…”
“Tôi muốn xem!”
Không thấy ông ta trả lời, tôi quay đầu lại nhìn, thấy ông ta đang dùng ngón trỏ và ngón cái giật giật vùng da giữa hai lông mày, có vẻ như đang suy xét kỹ lưỡng cái gì đó.
Tôi cho rằng ông ta không nghe được những lời tôi nói, nhắc lại một lần: “Tôi muốn xem bộ phim này!”
“Được rồi!” Ông ta cuối cùng cũng nghe thấy được: “Tôi đi mua vé.”
Không biết vì sao vẻ mặt của ông ta làm tôi cảm thấy ông ta không cam lòng, không tình nguyện!
Người phụ nữ bán vé nghiêng mắt nhìn ông ta, rồi lại liếc nhìn bộ đồng phục trên tôi, khinh thường lườm tôi một cái: “Tầng trên hay tầng dưới?”
“Uhm… Tầng trên!” Ông ta nói.
“Có loại hai trăm, có loại bốn trăm…”
“Bốn trăm!”
“Một bộ phim điện ảnh tốn tận bốn trăm? Sao lại đắt như thế?” Rạp chiếu phim này cũng liệt vào hạng không cao cấp lắm, một bộ phim đủ cho tôi tiền ăn trưa một tháng.
“Không đắt! Rất bình thường.”
Đợi đến khi lên tầng, đi vào gian nhỏ tôi mới hiểu được cái gì gọi là: Không đắt! Rất bình thường.
Gian phòng rất hẹp, hẹp đến mức chỉ có thể chứa được một chiếc ghế sofa màu hồng hơi có phần khoa trương và một chiếc TV màu đen gắn lên trên tường, không có các thiết bị nào khác.
Thấy thiết kế như thế, tôi cuối cùng cũng hiểu rõ vẻ mặt trầm tư suy nghĩ kia của ông ta mang nội dung gì.
Ông ta ngồi trên sofa, bật TV lên: “Em cứ từ từ xem một mình, tôi ngủ một lúc! Khi nào hết thì đánh thức tôi!”
Nói xong, ông ta cởi áo khoác ra đắp lên trên người, nừa nằm nửa dựa trên sofa, gối đầu lên thành ghế, nhắm mắt lại.
“À!” Tôi ôm gói bỏng ngồi xuống, cố gắng hết sức giữ khoảng cách với ông ta, dưa trên thành ghế còn lại.
Trong hoàn cảnh này, cứ nên cẩn thận một chút thì hơn.
Khi phim bắt đầu chiếu tôi mới biết tình tiết không giống như những gì tôi nghĩ.
Tôi cho rằng đây sẽ là một bộ phim báo thù, mong đợi nhân vật nữ chính đã từng trải qua những việc giống như tôi, yêu kẻ thù của cô ấy thế nên mới thân mật với người đàn ông kia như thế…
Chỉ có điều cho dù không có tình tiết tương tự, nhìn cách cô ấy giết người đàn ông cường tráng kia như thế nào cũng không uổng công tôi xem một lần.
Do đó tôi xem cực kỳ chăm chú, nhất là đến thời điểm mấu chốt…
Mặc dù đoạn dạo đầu quá dài, quá kịch liệt, hai người điên cuồng vặn vẹo cơ thể không dừng, còn tôi thì cắn răng, nhịn….
Trước đây tôi đã từng xem qua quá trình này khi đọc tiểu thuyết tình cảm, đại khái là hiểu nhưng không có phải ứng gì quá mức mãnh liệt.
Hôm nay thấy người thật biểu diễn tôi lại cảm giác không giống như thế, thấy hai cơ thể hai người dây dưa với nhau, tiếng thở dâm loạn, tiếng thét phóng đãng, lòng tôi cũng nổi lên từng cơn hoảng loạn, mặt mày tựa như đang phát sốt.
Chỉ có điều vì chờ đợi đến tình tiết then chốt, tôi nhịn!
Cuối cũng cũng thấy người phụ nữ kia từ từ buộc người đàn ông vào thành giường, tôi ngừng thở chờ đợi cô ấy lấy ra cái dùi đục từ nơi nào.
“Có thể tập trung xem đến mức như thế sao?” Gióng nói của Hàn Trạc Thần làm tôi giật mình, nếu ông ta không nói tôi gần như quên mất sự tồn tại của ông ta.
“Ớ.. uhm…” Tôi có cảm giác như mình là một đứa trẻ con xem trộm phim người lớn bị người khác bắt gặp, nhất là lại bị ông ta trông thấy, tôi lại càng chán nản hơn, đồng thời còn bất an rụt rè: “Không phải ông đã ngủ sao?”
“Bị đánh thức…” Ông ta chống tay lên sofa rồi ngồi xuống, dạt dào hứng thú nhìn tôi: “Có hứng thú à?”
Tôi đoán