Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342178
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2178 lượt.
ục nhặt.
Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, cần thận gạt đi mấy mảnh thủy tinh trong lòng bàn tay tôi.
Anh ôm tôi ngồi lên sofa, lau nước mắt cho tôi, còn rửa sạch vết máu trên tay tôi nữa.
“Thiên Thiên, cháu không sai đâu, cháu là đứa bé hiểu chuyện nhất mà tôi đã từng gặp.” Anh nói với tôi: “Xin lỗi! Tại tâm trạng của tôi không tốt, sau này sẽ không thế nữa!”
Từ sau lần đó, anh dù giận cũng không bao giờ hất đổ cốc nước nóng tôi bưng lên cho anh nữa.
…
Nhiều năm như vậy, anh chẳng những không quên ngày sinh nhật của tôi, mà còn chưa từng quên những ngày dày vò tôi đau đớn hàng tháng. Anh sẽ bảo thím Lý nấu một thang gừng đường đỏ cho tôi uống.
…
Thậm chí vì cứu tôi mà anh lao thẳng vào ô tô…
Cả một buổi chiều tôi nói rất nhiều. Đến khi Tiểu Cảnh đưa giấy ăn cho tôi, tôi mới phát hiện ra trên mặt mình đầy nước mắt.
Tôi xấu hổ cười: “Xin lỗi! Ông ấy đối xử với em tốt lắm, trước đây em không phát hiện ra!”
“Đúng vậy! Hôm qua lúc đang mở cuộc họp cổ đông, ông ấy nghe nói có người đánh em liền không họp hành gì nữa…”
Tôi cúi đầu uống một ngụm cà phê lạnh, mặn chát hòa đắng cay.
“Có thể cho em uống rượu không?” Tôi hỏi.
“Champagne được không?”
“Champagne à! Được thôi… rất hợp để uống lúc này.”
Mưa rơi càng lúc càng lớn, bọt nước bắn tung tóe trên ô cửa kính, tan vỡ.
Đến bảy giờ, tôi vẫn chưa uống hết một ly champagne.
Tiểu Cảnh nhìn đồng hồ, hỏi tôi có muốn về không.
Tôi lắc đầu! Hôm nay trời rất âm u, tôi không nhìn thấy sao!
Thế nhưng không sao cả! Tôi và gia đình sẽ đoàn tụ với nhau sớm thôi…
"Hôm nay em tự hỏi mình vô số lần: Nếu như mạng sống chỉ còn một ngày cuối cùng, em muốn làm gì? Đáp án mỗi lần đều giống nhau: Em muốn quay trở lại ngày sinh nhật mười tám tuổi. Em muốn cùng anh thực hiện xong giấc mơ ấy! Em muốn... trao cho anh thứ tốt đẹp nhất. Em muốn anh biết rằng: Em thật sự yêu anh. yêu đến mức không cách nào thoát khỏi... Yêu đến mức sẵn lòng vì anh mà quên mất mình là ai, quên mất anh là ai. Em chỉ một lòng một dạ yêu anh, cho dù chỉ còn một ngày..."
Đúng tám giờ, chuông điện thoại của Tiểu Cảnh reo lên. Anh ấy nhìn tôi hơi khó xử, vừa muốn bấm nút nhận cuộc gọi, tôi đã cướp lấy điện thoại anh ấy, tắt mắt. Nhân tiện tôi cũng tắt luôn máy của chính mình.
Thế giới tĩnh lặng chỉ còn vang vọng tiếng mưa rơi. Mưa rơi từng giọt từng giọt nghe đau đớn xé lòng.
Tôi ngả người, dựa vào ghế, quan sát vẻ mặt của Tiểu Cảnh đang biến đổi dần. Tôi nhìn anh ấy rất lâu, nhiều lần muốn nói rồi lại thôi.
Hồ thiên nga! Một câu chuyện cổ tích đẹp tuyệt vời.
Tôi ghi chép lại cẩn thận mỗi bước chị dạy tôi, đọc đi đọc lại cho đến khi thuộc lòng.
1. Đầu tiên là nói những lời âu yếm.
2. Chủ động hôn anh.
3. Giúp anh cởi quần áo.
Chị nói phải dịu dàng, cởi quần áo anh thật từ từ, vuốt ve cơ thể anh…
4. Phải chủ động nghênh hợp.
Chị nói đàn ông không thích mình nằm cứng đờ trên giường giống xác chết. Chị còn nói cho tôi một bí quyết, tư thế mà đàn ông thích nhất là: đàn bà ngồi trên người anh ta…
Kích thích các giác quan sẽ làm gia tăng kích thích thị giác… Lúc này, phụ nữ gọi tên đàn ông, bày tỏ tình yêu say đắm, anh ta tuyệt đối sẽ rất cuồng nhiệt!
…
Đến mười giờ, Tiểu Cảnh lái xe vào sân, mở cửa đỡ tôi xuống xe.
“Thiên Thiên, anh không tiễn em vào.”
Giọng nói của anh rất dễ nghe, về sau có lẽ không có cơ hội được nghe nữa.
“Xin lỗi!” Tôi nói: “Em không yêu anh, em chỉ xem anh như anh trai. Cho dù có xảy ra chuyện gì, anh đừng vì em mà khổ sở. Về sau nhất định anh sẽ gặp được một người con gái tốt hơn em!”
“Anh hiểu, anh chỉ không nghĩ tới người em yêu lại là ông ta… Mai anh tới đón em!”
Tôi ngây ngốc nhìn anh lái xe đi. Chiếc xe của anh ngày càng xa dần.
Mưa rơi càng lúc càng nặng hạt, xối xả, làm cả người tôi ướt đẫm.
Nguyên nhân ban đầu anh muốn gặp mặt hôm nay là cái gì tôi đã quên hỏi. Bây giờ tôi mới hiểu ra: Anh ấy muốn xác định người tôi yêu là ai!
Đợi đến khi chiếc xe của anh khuất bóng, tôi mới hít một hơi thật sâu, lau nước mưa trên mặt, đi vào nhà.
Đối lập với sự tối tăm ngoài trời, ánh đèn thủy tinh trong phòng khách rực rỡ đến chói mắt!
Hàn Trạc Thần khoanh hai tay trước ngực, nghiêng người đứng dựa vào vách tường.
Anh mặc bộ đồ ngủ màu trắng, xem ra là vừa mới tắm rửa. Mái tóc ẩm ướt vẫn còn dính những giọt nước trông có vẻ hơi lộn xộn, mang theo chút gợi cảm. Trên người anh tỏa ra mùi thơm khoan khoái dễ chịu.
Trái tim tôi loạn nhịp.
“Vì sao bây giờ mới về?” Giọng nói của anh khó chịu rõ ràng.
Bàn tay cầm cặp sách của tôi siết chặt lại.
Nếu như không nắm chặt một chút, tôi lúc nào cũng có thể ném nó xuống đất.
Anh nhìn đôi mắt sưng đỏ của tôi, lửa cháy rực trong đôi mắt cũng dần dần bị dập tắt, hóa thành ánh sao giữa mây mù tăm tối: “Em lại bị bỏ rơi à?”
Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cúi đầu, rồi trông thấy điện thoại di động bị đập tan tành trên mặt đất.
Chiếc cặp trong tay tôi