XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342179

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2179 lượt.

hông hề dừng lại một giây, không hề có chút lưu luyến.
Thì ra ánh mắt cuối cùng của anh mang tên: Buông tay!
Cuối cùng, anh đã lựa chọn tha thứ, lựa chọn buông tay, lựa chọn sự buông tay của anh để thành toàn cho tương lai của tôi!
Mấy ngày nay, anh là hận, là oán, nhưng anh tình nguyện thà đôi bên giày vò nhau như vậy cũng không muốn tôi rời khỏi anh.
Anh biết, không có ràng buộc thù hận, tôi sẽ không cam tâm tình nguyện ở bên anh, thế nên anh muốn dùng tất cả mọi phương pháp.
Đe dọa, giam lỏng, bao gồm cả kết hôn, anh làm những việc này, chỉ để tôi có thể ở lại bên người anh.
Mà tôi lại khiến anh tưởng rằng tôi muốn theo Cảnh trốn đi, không tiếc mọi thứ mà rời khỏi anh…
Tôi cố chịu đựng mắt cá chân đau nhức, khập khiễng đuổi theo anh.
Tôi gọi to: “Thần…”
Anh nghe thấy tôi gọi anh, nhưng bước chân anh vẫn không hề ngừng lại, mở cửa lên xe.
Anh đóng cửa thật mạnh.
Tôi chạy tới, nắm lấy tay cầm của cửa xe, đập đập cánh cửa.
“Anh tin em lần nữa đi…”
Anh không thèm liếc nhìn tôi: “Lái xe!”
Xe chạy…
Tôi đuổi theo xe vài bước, ngã trên mặt đất.
Tôi mở to mắt nhìn anh đi xa dần, nhìn anh cúi đầu, mười ngón tay chôn vào trong tóc…
Tôi lại sai rồi!
Từ lúc tôi che chắn trước người Cảnh, liều lĩnh bảo vệ Cảnh, chẳng khác nào tôi đã vứt bỏ cơ hội cuối cùng của mình.
Cho tới nay tôi chưa bao giờ hận bản thân mình như thế, nếu tôi có được một nửa kiên quyết của anh, một nửa khoan dung của anh, cho dù là một nửa thâm tình của anh, chúng tôi cũng không đi tới ngày hôm nay.
Thế nên, tôi đã xác định sẽ mất đi hạnh phúc thoảng qua dễ dàng như vậy.
Cảnh ôm lấy tôi đang ngồi đờ đẫn trên đường, nói: “Thiên Thiên, quên ông ta đi! Cuộc sống của em vừa mới bắt đầu.”
Vừa mới bắt đầu sao? Sao tôi cảm thấy tôi đã trải qua tất cả đau đớn mà một đời người có thể có.
Sư đau đớn của cơ thể, sự đả kích to lớn về mặt tinh thần, tôi không chịu nổi nữa, ngất xỉu trong lòng Cảnh.
Bây giờ tôi cuối cùng cũng hiểu thâm ý trong câu nói kia của Hàn Trạc Thần: “Điều không thể chấp nhận được nhất trong tình cảm là sự lừa gạt.”
Không có tin tưởng, tình cảm của chúng tôi mong manh đến thế, không chịu nổi một đòn.






Tương lai? Không ai đoán trước được điều gì, thế nên mới làm cho người ta hy vọng!…
Rời khỏi anh, chợt phát hiện ra trong nỗi đau khổ tuyệt vọng, bản thân mình cái gì cũng không có, chỉ có tương lai!
.
Tôi ngồi trong quán cà phê, khi thấy xe anh từ đằng xa, tôi đã vội vàng nghiêng người dán vào kính cửa sổ cố sức nhìn ra ngoài, chỉ sợ bỏ sót bất kì vẻ mặt, động tác nào của anh.
Mỗi ngày đều như vậy, anh không vội xuống xe, đợi vệ sĩ đi sau lên mở cửa cho anh, rồi anh mới bước xuống, lấy ngón tay bóp đầu thuốc, vất đi.
Cho tới bây giờ tôi chưa từng thấy qua đàn ông như anh, cầm lên được thì cũng bỏ xuống được.
Anh dùng phương thức quyết tuyệt như thế nói cho tôi biết, chuyện anh muốn làm không ai có thể ngăn cản, cũng đồng nghĩa với việc, chuyện anh không muốn làm không ai có thể lay động được anh.
Nếu anh đã quyết định, tôi nên tôn trọng.
Yêu anh thì làm như anh mong muốn, không để anh thấy tôi nữa…
Lúc rời khỏi, tôi lưu luyến quay đầu nhìn về cửa sổ phòng tôi một cái, chiếc rèm ren tơ tằm đã không còn.
Căn phòng trống không, tựa như cuộc sống trống rỗng của chúng tôi…
Trên con đường tôi đã đi qua hơn nghìn lần, mắt cá chân đau theo từng bước đi…
Bác sĩ nói lúc còn nhỏ mắt cá chân của tôi đã từng bị thương, lúc này vết thương cũ tái phát, lại chịu kích thích lặp lại nhiều lần, khả năng phục hồi hoàn toàn không quá lớn.
Nhớ tới tình cảnh còn bé ngã bị thương, ngoại trừ cười khổ ra tôi còn có thể làm gì.
Thù hận cũng giống một loại vết thương trong xương, khi nó không đau, bạn sẽ quên nó.
Nhưng bạn không biết lúc nào nó dùng sự đau đớn nhắc nhở bạn rằng nó đã từng bị tổn thương. Bạn có thể dùng hạnh phúc trộm được mà gây tê nỗi đau, nhưng bạn không thể phủ nhận nó còn tồn tại…
Anh không tin tôi là đúng, tôi có thể cầm dao sau thời gian triền miên mãnh liệt, có ai dám cam đoan nhiều năm sau, vào một đêm nào đó tôi sẽ không giương súng khi ở trong lòng anh?
Có lẽ, chia ly với tôi là lối thoát tốt nhất.
Cả đời không gặp, để yêu và hận mai táng theo thời gian…

“Nhìn ông ta thế này, có ý nghĩa gì sao?” Không biết Cảnh ngồi xuống đối diện tôi từ bao giờ.
Tôi cũng biết không có ý nghĩa gì, tôi đã cố gắng hết sức để khống chế bản thân, nhưng tôi thật sự nhớ anh.
Tôi vừa mở mắt đã muốn xuống tầng ăn sáng cùng anh;
Đi tới đâu cũng muốn về nhà;
Mỗi đêm tôi không làm gì, ngồi trong căn phòng xa lạ, ngồi trên chiếc ghê sofa xa lạ chờ anh, nghĩ đến không bao giờ gặp anh nữa, tôi hoàn toàn không muốn vượt qua ngày thứ hai…
Nên tôi chỉ có thể tới đây mỗi ngày, nhìn anh đi từ xa tới, rồi dõi mắt nhìn anh đi.
Cảnh cầm lấy tay của tôi, ôm lại trong lòng bàn tay anh: “Thiên Thiên, anh đã liên hệ cho em bác sĩ chỉnh hình tốt nhất, vé máy bay…