Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1342175
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2175 lượt.
cô, có thể dùng hôn nhân đoạt đi quyền lợi yêu người khác của cô, nhưng anh không thể trói buộc được trái tim cô.
Trong sự xoắt xuýt vô cùng vô tận này, anh buông tay, thì cô mới có thể giải thoát.
Anh các đứt chấp niệm báo thù của cô, cô mới có thể đi theo người đàn ông cô yêu bắt đầu một cuộc sống mới!
Bởi vì yêu cô, nên không còn sự lựa chọn nào khác!
–
Act 2
“Chắc là nơi này đây.” Một cô gái ôm một quyển album tuyệt đẹp đứng bên ngoài một biệt thự sang trọng. Căn cứ theo địa chỉ viết trong tờ giấy, ngó vào trong nhìn xung quanh.
Oa! Thạt sự là rất xa hoa. Bãi cỏ lớn hơn cả ở sân bóng đá. So với căn phòng bốn người ở của các cô, bể bơi ở đây phải lớn hơn gấp đôi.
Cô còn chưa tìm được chuông bấm ở cánh cửa sắt cao đến khoa trương, một người bảo vệ vừa cao vừa đẹp trai đã chạy tới, rất khách khí hỏi cô tìm ai.
“Có vị tiểu thư Hàn Thiên Vu chụp một bộ ảnh áo cưới ở chỗ chúng tôi. Chúng tôi đợi rất lâu rồi mà cô ấy cũng không tới lấy, thế nên dựa theo yêu cầu của cô ấy, chúng tôi mang ảnh tới nơi này.”
“Ảnh? Cái này…” Bảo vệ thoáng suy nghĩ một lát, nói với cô: “Xin đợi một chút.”
“Được thôi.”
Rất nhanh sau đó, bảo vệ chạy lại mở cửa cho cô, cầm máy dò hồng ngoại tỉ mỉ quét trên người cô một lần, rồi lại nhận lấy tập album trong tay cô lật đi lật lại hai lần mới trả cho cô, đưa cô vào trong.
Đi vào sân trong, cô bỗng nhiên phát hiện ra một vấn đề rất quan trọng, đàn ông đẹp trai trong nhà này thật nhiều vô kể.
Người nào cũng đều cool, đều cùng một dạng.
Đàn ông rất đẹp trai?
Dựa vào miêu tả mơ hồ như thế của khách hàng cô, cô căn bản không thể biết mấy lời kia là nói về ai!
Đang trong lúc nhức đầu với vấn đề này, bảo vệ dừng lại bên cạnh một người đàn ông, cô cũng vội vàng dừng bước.
Khi cô thấy rõ hình dáng của người đàn ông kia, cô lập tức hiểu được người khách hàng đề cập là ai.
Vì rằng, nếu như trong tòa biệt thự này có tồn tại người đàn ông như vậy, những người con trai khác hoàn toàn có thể coi như không tồn tại.
Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, quân tây đen, ngồi trên chiếc ghế mây trắng nhìn ra hồ bơi.
Bên trong bể bơi rõ ràng không có bất cứ thứ gì, nhưng ánh mắt của anh lại sâu xa mà mềm mại như thế.
Trên người anh có loại khí phách vô cùng đặc biệt, khiếp người, còn có loại u sầu khiến phụ nữ khó có thể chống cự được, có loại khí chất dễ khiến phụ nữ sa chân chìm vào trong đó. Những thứ đấy làm cho khuôn mặt tuấn tú hơn cả ngôi sao kia có vẻ có chút dư thừa.
Anh không nói chuyện, nên cô cũng không dám nói lời nào.
Anh không động đậy, cô cũng không dám động đậy.
Không biết trải qua bao lâu, anh nâng mắt quét qua cô. Ngay lập tức, cô bị ánh mắt sâu thẳm kia mê hoặc, lồng ngực bị một loại sức mạnh nhất thời va chạm mạnh, lại quên đi chính mình phải làm gì.
Thấy anh vươn tay về phía cô, cô mới nhớ ra mục đích đến đây của mình, hơi hoảng loạn lấy quyển album từ trong cái hộp được đóng gói cẩn thận đưa lên.
“Đây là bộ ảnh tiểu thư Hàn Thiên Vu đã chụp tại ảnh viện chúng tôi hơn một tháng trước.”
Anh nhận lấy quyển album đặt lên trên đùi, ngón tay thon dài đặt trên tấm bìa thủy tinh màu đỏ tươi, từ từ nắm chặt.
Buông ra.
Lại nắm chặt…
Lần lữa không mở ra.
“Hàn tiểu thư còn nhắn lại mấy câu…” Cô do dự một lát, cân nhắc vấn đề nên xưng hô thế nào để biểu đạt một cách thích hợp nhất.
“Nói cái gì?” Anh rốt cục cũng mở miệng. Giọng nói của anh cũng mê lòng người như con người anh ấy, trầm thấp, lạnh lùng, còn mang một loại cảm tình nhàn nhạt.
“Cô ấy nói, cô ấy yêu anh!” Cô quan sát vẻ mặt của anh, không hề có biến hóa gì, nhưng vì sao cô lại có loại cảm giác lạnh giá.
Anh thả lỏng ngón tay đang nắm chặt, chậm rãi mở quyển album ra.
Từ khi hình ảnh người con gái trên tấm ảnh xuất hiện trong tầm mắt anh, ánh mắt anh không hề dời khỏi, thậm chí cũng không lật sang trang khác.
Cô trì hoãn một chút, rõ ràng cô nhớ rõ những lời ấy, nhưng khi đối mặt với anh lại nói rất lắp bắp: “Cô ấy nói… Cô ấy thật sự, thật sự muốn muốn làm… cô dâu… của anh… Mỗi lần cô ấy chờ anh về nhà… là vì, cô ấy muốn chờ anh.”
Ánh mắt của anh trở nên bất động như mãi mãi cứ thế…
Đợi đến khi chân cô có chút tê, mới nhớ mình đã đứng rất lâu. “Nếu như không có chuyện gì khác, tôi xin phép đi trước.”
“Chờ một chút.” Anh đột nhiên hỏi một câu rất kỳ quặc: “Cô ấy nói những câu nào vào lúc nào?”
“Khoảng gần hai tháng trước.” Cô cẩn thận nhỡ lại, ngày đó là ca làm của cô. “Là mùng chín tháng trước.”
“Mùng chín?” Anh dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve đôi mắt đong đầy nước trên bức hình.
Than nhẹ một câu như có như không, “Thiên Thiên, hóa điệp… chính là phương thức em yêu tôi sao?”
…
Khi cô rời khỏi, vẫn còn không nhịn được liếc nhình người đàn ông đẹp trai mê người nhất mà cô đã từng gặp trong đời.
Anh cầm điếu thuốc đặt bên môi, tay cầm chiếc bật lửa run rẩy, đánh thế nào cũng không ra lửa.
Anh dùng sức ném chiếc bật lửa xuống mặt đất, chiếc bật lửa bằng thép bắn lên cao, từ trên không trung vô tội rơi xuống.