Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sớm Yêu Trễ Cưới

Sớm Yêu Trễ Cưới

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341427

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1427 lượt.

tay trái lôi ra một chiếc xe đẩy, tay phải đặt sau lưng nghịch ngợm nhéo tay cô một cái.
Thích Giai phì cười,tay bắt được tay anh, lại bị anh nắm lại, bao trọn trong lòng bàn tay.
Thích Giai ý cười càng sâu, cô như thế nào lại cảm thấy hai người họ giống như học sinh trung học lén yêu đương sau lưng cha mẹ, có được cơ hội liền trộm nắm tay một lát?
“Cười gì vậy?” Lâm Tiêu Mặc cũng không quay đầu lại hỏi.
“Vui thôi.” Cô lời ít ý nhiều.
Lâm Tiêu Mặc không nói, chỉ là tay nắm càng thêm chặt.
Hai người đẩy xe dọc theo một đường đi dạo, khi đi ngang qua khu đồ làm bếp, Lâm Tiêu Mặc ngừng lại. Nhìn thấy ánh sáng từ bộ bát đĩa nồi niêu, anh kéo kéo tay Thích Giai, “Chúng ta qua mua một bộ đi.”
“Đề làm gì?” Cô tò mò.
“Nấu cơm a.” Lâm Tiêu Mặc buông tay cô ra, cầm lấy một cái nồi cẩn thận nghiên cứu, “Em xem, chúng ta cũng không thích dùng cơm bên ngoài, vậy về sau tự mình làm được không?”
“Chỗ em không được tiện lắm.” Nơi cô ở là một nhà trọ đơn độc một phòng, mặc dù có cái bếp nhỏ, nhưng nhiều lắm cũng chỉ có thể thỉnh thoảng nấu nước, đun cháo gì đó, phải nấu cơm, có chút không ổn.
“Chỗ anh thì được a!” Lâm Tiêu Mặc đem bộ nồi nhập khẩu kia bỏ vào xe đẩy, “Em tới chỗ anh làm. Nếu không, anh nấu cơm cho em cũng được đi.”
“Anh nấu cơm?” Cô không tin mở to hai mắt.
Lâm Tiêu Mặc khẽ vuốt mũi cô, “Bớt coi thường người khác đi, ngày mai để cho em xem tay nghề của bản công tử đây.”
Thích Giai nhịn cười vuốt cằm, còn không quên chế nhạo, “Vậy lát phải nhớ mua thêm lương khô, để ngừa không đủ đồ ăn phải dùng tới.”
Lâm Tiêu Mặc không tiếp tục cùng cô tranh cãi, có đúng hay không, rốt cuộc ngày mai sẽ biết.
Mua nồi xong, lại mua thức ăn. Khi đi ngang qua khu vực sữa tắm, Lâm Tiêu Mặc hỏi về vấn đề tắm gội, “Em thường ngày dùng nhãn hiệu gì? Có thích mùi hương kia không?”
“Em?” Thích Giai kinh ngạc, tiếp theo nói, “Không cần, trong nhà em còn hơn phân nửa bình.”
“Nhà của anh không có.” Anh thần sắc bình thản nói, “Của anh là loại nhẹ nhàng mát mẻ, em tắm rất khô da.”
Thích Giai phản ứng kịp, tầm mắt dời xuống hai tấc, thì thào nói nhỏ, “Không cần đâu, em cũng không phải thường xuyên tắm mà.”
Anh cười, “Để dành khi cần dùng đến thôi.”
Thích Giai mặt ửng đỏ, từ trên giá rút ra một chai sữa tắm DOVE giàu dưỡng chất. Tiếp theo, Lâm Tiêu Mặc lại lấy cớ để dành khi cần dùng đến đó, mua cho cô bàn chải đánh răng, khăn mặt, khăn tắm, dép lê bằng nhựa, thậm chí còn mua cả một bộ áo ngủ tình nhân nữa.
Nhìn núi đồ mua trong xe, Thích Giai không khỏi lắc đầu, đây mà là để dành khi cần dùng ư, đích thị là muốn an cư luôn nha!
Trước khi đến quầy tính tiền, Lâm Tiêu Mặc bỗng dưng đẩy xe đứng trước một kệ đủ màu sắc rực rỡ, Thích Giai ở phía sau tò mò đi lên theo, khi nhìn rõ ràng thứ đựng trên kệ đó, lập tức đỏ mặt.
Lâm Tiêu Mặc thấy cô cúi đầu ngượng ngùng, cố ý cầm lấy hai hộp hỏi, “Bảo bối, em thích hương hoa hồng hay là hương hoa nhài vậy?”
Mặt Thích Giai càng đỏ hơn. Cô liền kéo tay anh đang giương cao xuống, đem hai cái hộp nhỏ toàn bộ ném vào trong xe đẩy, sau đó giúp đẩy xe đi thẳng.
Mới vừa đi được vài bước, chiếc eo nhỏ nhắn được dán lên một đôi bàn tay to. Giọng nam trầm thấp mang theo ý cười chậm rãi đi vào tai cô, “Tiểu trư, buổi tối chúng ta dùng cái nào trước a?”






“Bảo bối, buổi tối chúng ta dùng cái nào trước?”
Thích Giai cấu véo trên cánh tay anh một cái, hung dữ nói, “Mơ tưởng, buổi tối em phải về nhà đó.”
Lâm Tiêu Mặc bắt được tay cô, lý lẽ vững vàng, “Nhà của anh không phải nhà của em sao?”
Thích Giai quay mặt mắt trợn to, không muốn cùng anh tranh luận, tự đẩy xe một đường đến thang máy.
Khi đến lầu trên, nhìn thấy chiếu đang được khuyến mãi. Hiện tại Thích Giai đang ngủ là chiếc chiếu khi mua lúc chuyển nhà bằng hàng mây tre lá, vừa ra mồ hôi vừa dính ướt rất khó chịu, cô sớm muốn thay bằng trúc, xem phía trước đang sôi nổi liền dừng lại nhìn một chút.
“Anh cũng thích màu xám, bất quá chỉ sợ em nằm lên lại cảm thấy sắc điệu rất lạnh.”
“Em thỉnh thoảng mới ngủ, không cần lo lắng cho em.” Cô nói.
“Cũng không chắc đâu.” Lâm Tiêu Mặc cười ý vị thâm sâu.
Ra khỏi siêu thị, Thích Giai lo lắng quá nhiều đồ, Lâm Tiêu Mặc xách không nổi, trước tiên theo anh về nhà. Trước khi lên lầu, cô còn lo lắng Lâm Tiêu Mặc sẽ mạnh mẽ giữ lại, nên chuẩn bị một đống lý do từ chối, nhưng để đồ xuống xong, Lâm Tiêu Mặc lại chủ động tiễn cô về, rốt cuộc làm cho cô có chút mất mát mơ hồ.
Xe dừng lại trước nhà trọ cô ở, Thích Giai thấy anh cũng tắt máy xe cùng bước ra, vội nói, “Anh trở về đi, em tự đi lên được.”
“Anh muốn tham quan nhà em.” Anh cười khanh khách mà khóa cửa xe.
Tham quan? Thích Giai ngạc nhiên, không rõ trong bụng anh đang tính làm gì.
Sau khi vào trong nhà, Thích Giai đổi giày, liền đi vào trong bếp định lấy cho anh một lon nước ướp lạnh, ai ngờ mới vừa mở tủ lạnh ra, tủ lạnh cùng phòng bếp đèn đều tắt.
Cô đóng cửa tủ lạnh, hướng tới phía phòng kh