XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sớm Yêu Trễ Cưới

Sớm Yêu Trễ Cưới

Tác giả: Hạ Mạt Thu

Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341437

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1437 lượt.

tay, đem cô vào trong lòng, cười nói, “Không cần say cũng có thể muốn làm gì thì làm.”
Nói xong, anh cúi đầu xuống, dán môi trên môi cô, “Tiểu trư, đi thôi, anh mang em đi tìm lại kỷ niệm…”






Lâm Tiêu Mặc nói mang cô tìm lại kỷ niệm, đi dọc theo con đường nhỏ năm xưa, hai người đi trên đường câu được câu không nói chuyện phiếm, nói đến cuộc sống của mình khi xa nhau, đây cũng là lần đầu tiên họ kể lại khoảng thời gian không có nhau. Nói đến tình cảm, Thích Giai không khỏi có chút bùi ngùi, “Anh nghĩ xem, hai chúng ta nếu không xa nhau thì thật hay quá.”
Lâm Tiêu Mặc giữ chặt tay cô, nghiêm túc nói, “Anh trước kia cũng hối hận đã lãng phí mất 7 năm, nhưng gần đây lại cảm thấy để lỡ mất một khoảng thời gian như vậy, thật ra cũng tốt.”
“Sao?” Cô ngẩng đầu, khó hiểu nhìn anh.
“Mất rồi trở lại được so với luôn có nhau làm cho mình hạnh phúc hơn.” Con ngươi đen mỉm cười, anh dừng lại một chút mới nói, “Sẽ khiến chúng ta càng quý trọng lẫn nhau.”
“Lúc trước anh giận em đã bỏ đi tình cảm của chúng ta, nhưng quay đầu nhìn lại, anh sao có thể đúng hoàn toàn được?” Lâm Tiêu Mặc nhẹ giọng nói, “Anh nhiều lần nhấn mạnh phải sống cùng nhau, lại xem nhẹ cảm nhận của em. Anh trách em một mình quyết định tương lai chúng ta, nhưng không phải anh cũng độc đoán lên kế hoạch cho em sao? Còn tùy hứng nói muốn đi cùng đi, nếu không thì mọi người sẽ không thể nói như vậy, để cho em áp lực lớn.”
Lâm Tiêu Mặc nhướng mày, mê mẩn nhìn cô.
Thích Giai cũng không giải thích, trực tiếp kéo anh vào trong cửa hàng, chỉ tay vào quầy rượu đỏ nói, “Đến đây, chọn một chai, về khách sạn uống.”
“Vậy có muốn mua thêm đậu phộng không?” Anh cười hỏi.
Thích Giai trừng mắt, “Anh cho đây là rượu xái sao?” (rượu xái: rượu nước hai.)
“Rượu đỏ kết hợp với đậu phộng không được sao?” Anh chống cằm, ra vẻ đăm chiêu, “Anh còn muốn mua một ít thịt bò nữa.”
Thích Giai thấy cô gái bán hàng gương mặt càng thêm xanh trắng, lén véo anh một cái, uy hiếp nói, “Còn nói hươu nói vượn nữa, sẽ không để ý đến anh.”
Lâm Tiêu Mặc bắt được cánh tay đang làm chuyện xấu, ha ha cười, chẳng qua thấy được một chai rượu đỏ trên kệ, mới vừa lấy xuống, người bán hàng liền nhiệt tình nói, “Tiên sinh, nếu là ngài uống, tôi đề nghị ngài mua hàng đóng gói trước đây, hiện đang có khuyến mãi, mua một tặng một.”
Lâm Tiêu Mặc đang định nói không cần, ai ngờ Thích Giai hào hứng hỏi, “Có giống nhau không?”
“Vị đều giống nhau, chỉ là hiện tại muốn thanh lý đi để đóng gói mới, cho nên khuyến mãi, hôm nay là ngày cuối.”
Thích Giai đi theo động tác tay chỉ đường của cô gái, quả thật thấy áp phích lớn dán trên tủ kính, hoạt động khuyến mãi kết thúc là hôm nay.”
Cô nghĩ nghĩ, mấy thứ này, chẳng qua chỉ là thay đổi vỏ bên ngoài, đương nhiên mua một tặng một lời hơn, “Vậy chúng tôi lấy loại này.”
Lâm Tiêu Mặc thấy cô mua một lúc hai chai, không khỏi lo lắng, “Uống có hết không?”
“Đương nhiên, em tửu lượng tốt lắm a.” Cô hăng hái đáp.
Trở lại khách sạn, để chứng minh sẽ không lãng phí, Thích Giai hầu như uống liên tiếp, không bao lâu, hai bình rượu đỏ hơn phân nửa đã vào bụng cô. Rượu đỏ tác dụng chậm mà mạnh, uống đến cuối cùng, tầm mắt cô đã bắt đầu mơ hồ, bưng chén rượu, túm lấy cổ áo sơ mi Lâm Tiêu Mặc, lắp bắp nói, “Anh xem, em nói tửu lượng của em tốt lắm mà.”
“Ừ, em tốt nhất.” Lâm Tiêu Mặc lấy chén rượu khỏi tay cô, đặt trên quầy bar.
Thích Giai say, không ổn định dựa sát phía sau anh, muốn cố gắng duy trì một ít tỉnh táo cuối cùng, ánh đèn trước mắt cũng đã biến hóa không phân biệt được, tất cả mọi thứ trong phòng đều như được dát lên lớp ánh sáng mạnh mẽ. Cô thở ra một hơi, từ sau ôm lấy thắt lưng Lâm Tiêu Mặc, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ lưng anh, “Qua, em hình như hơi say rồi.”
Lâm Tiêu Mặc cười thầm, xoay người lại, đỡ lấy cô, “Có chút thôi, vậy đi ngủ một giấc ngon được không?”
Cô nhìn anh, nghiêm túc nhìn anh. Nhớ tới những lời anh nói buổi chiều, không khỏi thương cảm. Cô ôm chặt thắt lưng anh, gần như cả người vùi vào trong lòng anh, nghẹn ngào nói, “Ai, kỳ thực người nên xin lỗi chính là em.”
“Đều qua rồi, không nhắc đến nữa.” Lâm Tiêu Mặc cảm nhận được hơi thở mang theo hương thơm rượu nho thoang thoảng kia, ôn nhu nói, “Anh ôm em vào trong ngủ.”
Thích Giai nhìn anh chăm chú không chớp mắt, lẩm bẩm, “Ai, nếu có một ngày anh phát hiện em thật ra không tốt như anh tưởng tượng, anh còn yêu em không?”
“Ngốc!” Lâm Tiêu Mặc thở dài, giọng mang theo vài phần yêu chiều, “Em chính là em, bất kể em biến thành bộ dạng gì đi nữa, anh đều yêu em.”
“Thật không?” Thích Giai mở to hai mắt, thăm dò, “Không sợ em lừa anh sao? Làm chuyện không thể tha thứ, anh cũng sẽ yêu em?”
Lâm Tiêu Mặc chớp mắt, nhìn chăm chú vào đôi mắt mê ly của Thích Giai, không xác định hỏi, “Em không phải có việc gì gạt anh chứ?”
Thích Giai hơi giật mình, ngọ ngoạy một lát, cuối cùng vẫn lắc đầu, “Em chỉ như Tiểu Yến Tử, muốn một khối kim bài miễn tử.”
“Ngu ngốc.” Anh dùng